Posted in Mị Hoặc chi tinh

Mị Hoặc Chi Tinh – Chương 6.2

Cô căn bản không thể thanh tỉnh.

Lộ Đắc nhanh chóng phát hiện, tình yêu là một vũng bùn, càng muốn bứt ra, càng giãy dụa, sẽ càng lún sâu, ghen tị lại là cổ độc, đã nhiễm rồi thì không thể giải trừ, dù cô thông minh nhạy bén cũng không tìm được thuốc giải.

Sau khi đến New York báo cáo với ba vị chủ tịch toàn bộ quá trình bắt Địch Kiếm Hoài, cô dẫn ba vị chủ tịch trở lại đảo Thiên Đường, tới trung tâm nghiên cứu, nhưng lại phát hiện tiến sĩ Eugene thừa dịp cô rời đi mà tự tiện triển khai công tác thí nghiệm, cũng liên tục tiêm thuốc vào người Địch Kiếm Hoài, bởi vậy khi gặp lại Địch Kiếm Hoài, hắn đã suy yếu không thể đứng thẳng, ủ rủ nằm trong lồng chim, mặc người xâu xé.

“Đây là sao?” Cô giận tím mặt hỏi Eugene và một đám nhân viên nghiên cứu đứng cạnh lồng.

“Cô cũng thấy đấy, đương nhiên là làm thí nghiệm!” Eugene cười nhạo một tiếng.

“Tôi nói rồi, trước khi tôi trở về không cho phép ai chạm vào hắn!” Cô nhìn chằm chằm Eugene.

“Là chúng ta muốn hắn lập tức tiến hành thí nghiệm, Lộ Đắc.” Tống Bảo La, chủ tịch tập đoàn tài chính Sáng Thế mở miệng. “Chúng ta hạ lệnh tiến hành sớm một chút, vất vả lắm mới bắt được Thiên Ki, sao có thể lãng phí thời gian?”

Tống Bảo La tầm sáu mươi tuổi, là phú thương Hoa kiều, trông có vẻ phúc hậu ôn hòa, rất giống phật Di Lặc Trung Quốc, xếp thứ hai mươi trong một trăm người giàu nhất thế giới.

“Cái gì?” Cô quay đầu nhìn ba vị chủ nhân.

“Tư liệu về người đột biến chỉ còn chút nữa là hoàn thành, bí mật này nằm ngay trên người hắn, nên tôi đã gọi điện cho chủ tịch, yêu cầu lập tức tiến hành thí nghiệm.” Eugene chỉ vào Địch Kiếm Hoài trong lồng, cười đắc ý.

Lộ Đắc sắc bén liếc Eugene, biết lão cố ý thừa dịp cô rời đi gọi điện cho chủ nhân.

“Lộ Đắc, chúng ta bắt Bắc Đẩu Thất Tinh, để phá giải nguyên nhân họ còn tồn tại, chứ không phải làm thú cưng cho cô đóng cửa chơi đùa, cô cần biết rõ điều đó.” Solomon, chủ tịch tập đoàn tài chính Babylon cau mày nhìn Lộ Đắc, cảm thấy phản ứng của cô có chút kỳ quái.

Solomon sắp bảy mươi tuổi, thanh âm khàn khàn, tính tình nghiêm khắc mạnh mẽ, là siêu đại gia quốc tịch Mỹ, tổng giá trị tài sản cũng rất kinh người.

“Tôi hiểu rồi…” Lòng Lộ Đắc trăm lần không muốn, lại không thể phản bác lời nói của các chủ nhân.

Abraham, chủ tịch tập đoàn tài chính Canaan, vừa vào trung tâm nghiên cứu đã lại gần lồng sắt, nhìn Địch Kiếm Hoài chăm chú, cười dâm. “Sớm nghe nói Thiên Ki bộ dạng còn đẹp hơn con gái, không nghĩ là còn đẹp hơn cả lời đồn…”

Abraham là trùm dầu mỏ ở Ả Rập, sáu mươi lăm tuổi vẫn háo sắc, lại có tật luyến đồng, bởi vậy khi hắn tới gần Địch Kiếm Hoài, mỗi dây thần kinh của Lộ Đắc đều căng cứng.

“Cậu ta thật sự có thể vươn cánh?” Tống Bảo La hỏi Lộ Đắc.

“Đúng vậy.” Cô khó khăn trả lời.

“Tiến sĩ Eugene, chúng tôi muốn nhìn bộ dạng khi cậu ta biến hình một chút.” Solomon chỉ đạo.

“Không thành vấn đề, chỉ cần dùng loại sóng từ này kích thích anh ta, các ngài xem……” Eugene giơ một khẩu súng lên, bắn sóng từ về phía Địch Kiếm Hoài.

Một chùm tia sáng mạnh mẽ đánh lên thân thể Địch Kiếm Hoài, hắn đau đến mức ngửa đầu rống lên, xương cốt va chạm lách cách, sau đó, đôi cánh bạc trên lưng nháy mắt mở rộng.

“A ──” Bị bắt buộc biến thân còn đau đớn hơn mấy lần so với tự biến thân, để nén cơn đau này, hắn gần như choáng váng.

Lòng Lộ Đắc không ngừng co thắt, mỗi khi Địch Kiếm Hoài kêu một tiếng, lòng cô như bị đâm một nhát.

Ba vị tổng tài kinh ngạc nhìn không rời mắt, mười lăm năm trước, bọn họ không có dịp nhìn thấy những đứa nhỏ đột biến thành công, bây giờ rốt cục đã thấy khả năng thần kì của khoa học kỹ thuật sinh hóa.

Một người có cánh!

Tâm huyết họ đổ ra, cuối cùng đã được đền đáp.

“Quá tuyệt vời!” Tống Bảo La sợ hãi than.

“Ai nói người không thể trở thành thần? Nhìn xem, không phải chúng ta đã sáng tạo ra một người đột biến vĩ đại sao!” Solomon hưng phấn mà điên cuồng kêu.

“Đúng vậy, Lộ Đắc, lần này cô làm rất tốt! Bắt được Thiên Ki, lại thành công đột kích trang web Bắc Cực Tinh, Bắc Đẩu Thất Tinh lần này chết chắc rồi!” Tống Bảo La khen ngợi cô.

“Lần này lấy công chuộc tội, tôi sẽ không truy cứu thất bại lần trước của cô nữa.” Solomon vốn định thay vị trí Sứ đồ của Lộ Đắc bằng người khác, sau nghĩ lại cô vừa thông minh vừa có năng lực, cũng đã lập nhiều chiến công lớn cho Nặc Á Phương Châu, mới cho cô một cơ hội nữa.

“Cám ơn.” Cô cứng ngắc cúi đầu.

Lời khen của ông chủ chẳng những không làm cô vui vẻ, ngược lại làm cô thấy lo sợ, xót xa.

“Trời ạ! Thật sự quá đẹp! Muốn sờ đầu và làn da của cậu ta quá……” Abraham không rời mắt khỏi Địch Kiếm Hoài, thèm nhỏ dãi nói.

“Abraham, ông thật sự là chó quen thói liếm phân.” Tống Bảo La cười nói.

“Chơi đàn ông thì có gì vui? Thực nhàm chán.” Solomon lạnh lùng hừ một tiếng.

“Ngài Abraham muốn chơi cậu ta thì xin mời tiến vào! Hiện tại cậu ta không có sức phản kháng, nhất định sẽ ngoan như mèo nhỏ.” Eugene cười trộm, mở chốt lồng, bốn song sắt chầm chậm hạ xuống, lộ ra một lỗ hổng.

Ngực Lộ Đắc như bị cái gì tắc nghẽn làm cô khó thở.

Thuận theo chủ nhân là điều cô được giáo dục từ nhỏ, nhưng lúc này cô lại muốn ngăn Abraham.

Abraham cười hì hì đi vào lồng, hai nhân viên nghiên cứu xốc Địch Kiếm Hoài đứng lên để lão nhìn rõ.

Cả người Địch Kiếm Hoài có vẻ ủ rủ lại phẫn nộ, nhưng trông vẫn tuấn mỹ khiếp người, mái tóc nâu rối tung ở nửa thân trên để trần, hai cánh màu bạc sau lưng, tôn lên màu da trắng nõn của hắn, quả thực tựa như thiên sứ bước ra từ bức họa…

“Thật không thể tin nổi! Động vật đẹp tới vậy, đây là lần đầu ta gặp được, lồng chim này rất thích hợp với cậu ta, quả thực tựa như nuôi chim hoàng yến…” Abraham chậc chậc lấy làm kỳ, vuốt ve mặt và ngực hắn.

Lộ Đắc không thể hô hấp!

Nhẫn nại của cô đã đạt cực hạn, cô không thể chỉ nhìn mà không để ý, muốn cô trơ mắt nhìn người khác khinh nhờn Địch Kiếm Hoài, còn không bằng giết cô!

Đôi mắt xanh của Địch Kiếm Hoài đầy lửa giận, nhưng toàn thân vô lực, ngay cả mở miệng cũng khó khăn, chỉ có thể trơ mắt nhìn bàn tay bẩn thỉu của lão sắc quỷ này đụng chạm vào người mình.

“Này! Abraham, muốn chơi thì mang vào phòng riêng, đừng chơi cậu ta đến chết là được, chúng ta còn phải dựa vào cậu ta làm mồi bắt nốt sáu tên kia.” Solomon chịu không nổi, xua xua tay.

“Yên tâm, ta luôn luôn yêu thương sủng vật của ta……” Abraham cười.

Tống Bảo La quay ra cười nói với Lộ Đắc: “Lộ Đắc, đi chuẩn bị một phòng cho Abraham, để hắn chơi tên thiên sứ đột biến này một chút.”

Trước kia, Lộ Đắc không thèm nhăn mặt dù chỉ một chút khi gặp những việc tương tự, thậm chí còn giúp Abraham tìm nam thiếu niên cho lão chơi, nhưng giờ phút này, mỗi một tế bào trong người cô đều kháng cự mệnh lệnh của chủ nhân, nỗi hối hận như sóng lớn ập vào người cô, lẽ ra cô không nên để Địch Kiếm Hoài trở thành tế phẩm hiến cho chủ nhân!

Cô sớm nên rõ ràng, chủ nhân sẽ không ban hắn cho cô, sớm nên hiểu rằng vào lúc cô nhốt hắn vào lồng chim, cô đã hoàn toàn mất đi hắn!

“Lộ Đắc?” Tống Bảo La thấy cô không phản ứng, không khỏi nhìn cô lâu một chút.

Cô vội vàng hoàn hồn, tâm tư hỗn loạn đã rõ ràng, vì thế hít sâu ổn định cảm xúc, bước lên phía trước, bình tĩnh đề nghị: “Thưa ngài Abraham, hiện tại cậu ta quá mệt mỏi, hay để cậu ta nghỉ ngơi một chút, một lát nữa tôi sẽ đưa cậu ta đến phòng ngài.”

“Phải không?” Abraham giật mình.

“A…… Ngài muốn một mỹ nam tinh thần mười phần, làn da rạng rỡ? Hay muốn một tên ngấm thuốc yếu ớt? Trông cậu ta thế này không thể lấy lòng ngài đâu.” Cô cười như chuông bạc, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp hiện lên vẻ láu lỉnh.

Cô tuyệt đối không thể để Abraham nhúng chàm Địch Kiếm Hoài, tuyệt đối không thể……

“Ồ…… Có lý, vậy chờ buổi tối đi!” Abraham nhanh chóng bị thuyết phục.

“Vậy mời ngài đi nghỉ trước, sau khi tôi rửa mặt chải đầu cho thiên sứ, sẽ đem cậu ta tới chỗ ngài.” Cô cười chỉ thị ba tên hộ vệ đưa ba vị chủ tịch lên lầu.

Giác Xuyên…… Tay sai của Nặc Á Phương Châu! Hắn lại trúng bẫy của cô ta……

Địch Kiếm Hoài người mất sức mềm nhũn, phẫn nộ cắn chặt hàm răng, liều mạng trợn mắt nhìn cô, hận ý bùng nổ trong đôi mắt màu lam lạnh thấu xương của hắn.

Lộ Đắc chỉ chớp mắt chống lại ánh mắt sắc như dao của hắn, ngực cứng lại, quay đầu ra chỗ khác.

“Ôi, cô luôn là tri kỉ của tôi, Lộ Đắc, nuôi cô thật không uổng!” Abraham cười gật gật đầu, ra khỏi lồng.

“Vâng, đại ân dưỡng dục của các chủ nhân, tôi vĩnh viễn ghi nhớ trong lòng.” Mấy lời nịnh hót cô sớm đã nói đến mức mặt không đỏ, thở không gấp.

“Ha…… Được, được lắm, Bảo La, cũng nhờ mắt ông tinh, tuyển ra Lộ Đắc từ nhỏ đã thông minh……” Abraham vừa lòng cười to.

“Cô ta có thể trở thành Sứ đồ như bây giờ, tất cả đều dựa vào năng lực và cố gắng của bản thân.” Tống Bảo La cũng cười.

Lộ Đắc nhớ tới ba năm trước đây, cô dùng kế trừ bỏ Sứ đồ tiền nhiệm, mới đoạt được cơ hội vươn lên, loại cạnh tranh tàn khốc này đúng là truyền thống của Nặc Á Phương Châu.

“Đúng vậy, Lộ Đắc rất có năng lực, nên chúng ta mới yên giao việc cho cô xử lý, nhưng cô phải nhớ, luôn có người chực cướp vị trí này, chỉ cần làm sai một lần, Sứ đồ sẽ bị đổi.” Solomon nhìn Lộ Đắc, nghiêm khắc nói.

“Vâng, tôi hiểu, tôi tuyệt đối không phụ kỳ vọng của chủ nhân.” Cô cung kính hành lễ với Solomon.

“Ừ, vậy là tốt, chúng ta đi thôi!” Solomon vừa lòng, sắc mặt dịu đi, dẫn đầu ra trước.

Tống Bảo La cùng Abraham theo sau, ba người rời trung tâm nghiên cứu.

Sau khi họ rời đi, Eugene nhìn cô với vẻ hiểu biết, cười lạnh nói: “Thật lợi hại, chớp mắt đã hóa giải được nguy cơ của Thiên Ki, còn tranh thủ lấy lòng Abraham……”

Cô không giận mà cười, xoay người nhìn lão. “Chắc ông thất vọng lắm? Tên biến thái vẫn muốn nhìn Thiên Ki chịu nhục, tôi lại tước đoạt niềm khoái hoạt duy nhất của ông, thật xin lỗi nha!”

Gương mặt già nua của Eugene cau có, hừ nói: “Con nhỏ mi không đơn giản, gạt được ba vị chủ tịch, nhưng không gạt được ta đâu, mi yêu thằng nhãi này rồi đúng không?”

“Nói xem?” Cô mặt không đổi sắc.

“Mi muốn độc chiếm Thiên Ki, nên mới không cho phép ta tới gần hắn, ngay cả Juli cũng vì muốn nhìn lén Thiên Ki mà bị mi độc thủ, đúng chứ?” Eugene truy hỏi.

“Tiến sĩ Eugene, từ khi tôi được các chủ nhân chọn làm Sứ đồ, đến nay cũng ba năm rồi nhỉ? Chúng ta nước giếng không phạm nước sông, ông quản vụ nghiên cứu đột biến của ông, tôi giúp các chủ nhân làm tất cả các nhiệm vụ đối ngoại của tôi, trên cơ bản, tôi và ông không có gì xung đột, nhưng……” Cô dừng một chút, đôi mắt đen lóe ra sự sắc bén. “Có lẽ vì thế, ông mới không rõ cách tôi làm việc……”

“Có ý gì?” Eugene cảnh giác hỏi.

“Nói cách khác, phàm là những thứ cản đường tôi, tôi đều nghĩ cách đá văng; Phàm là người cản trở tôi, tôi cũng sẽ không để hắn sống.” Cô cười vô cùng trong sáng, nhưng lời nói lại độc ác tàn bạo.

Eugene đương nhiên hiểu được ám chỉ của cô, lão nhìn thẳng cô, thật lâu sau, mới thở dài, cười. “Ba vị chủ tịch tìm được mi từ đâu ra vậy? Bọn họ nuôi một lão hổ mà cũng không biết, ta thực lo thay cho họ!”

“Trước khi lo cho người khác, lo cho bản thân trước đi!” Cô cười meo meo tới cạnh lão, vỗ vỗ vai lão, sau đó đi tới chỗ Địch Kiếm Hoài.

Eugene nhăn mày, lão chưa từng gặp qua đứa con gái nào như vậy, thật sự chỉ mới mười chín tuổi sao? Tài trí hơn người, xảo quyệt khó chơi, lão đã hơn năm mươi tuổi còn bị khí thế bức người của cô ta áp đảo.

“Đưa Thiên Ki vào phòng tôi, tôi muốn tự mình để ý hắn, để còn dâng lên chủ nhân.” Lộ Đắc hạ lệnh cho nhân viên nghiên cứu.

“Vâng.” Hai nhân viên nghiên cứu đưa Địch Kiếm Hoài ra khỏi lồng chim.

“Tốt nhất là rửa ráy cho cậu ta, nhưng đừng xơi một mình, con nhãi kia.” Eugene vừa đố kị vừa giận dữ trừng mắt với cô.

Lộ Đắc theo sau họ, trước khi đi, cô bỗng nhiên quay đầu, cười lạnh với Eugene, “Tôi sẽ tắm cho anh ấy thật sạch, bao gồm vết bẩn ông lưu lại trên người anh ấy năm xưa.”

Eugene giận dữ, nhưng vẫn không dám lỗ mãng trước mặt cô, chỉ dám thấp giọng phản kích, “Tự tin quá nhỉ! Cô thật sự nghĩ cô giúp hắn thì hắn sẽ chấp nhận cô sao?”

Cô hơi nhếch môi, nhìn thẳng lão.

“Bắc Đẩu Thất Tinh đều là đám người đột biến năm đó, bọn họ từ nhỏ lớn lên trong phòng thí nghiệm như chuột bạch, đối với người thường, bọn họ gần như luôn thù hận chán ghét, trong tiềm thức họ sớm đã coi con người là kẻ thù, cô muốn được họ yêu, so với lên trời còn khó hơn.” Eugene cố ý nói.

Lộ Đắc đương nhiên hiểu, khi nhìn những đứa nhỏ bị trung tâm nghiên cứu thu nhận, ánh mắt nhìn con người của chúng đúng là tràn ngập hoảng sợ cùng thống hận, bởi vậy, Địch Kiếm Hoài khó thân cận là điều có thể dự đoán được, nhưng cô vốn nghĩ chuyện đó và chuyện cô thương hắn không có gì xung đột, cũng nghĩ…… Chỉ cần vào tay cô, thì không gì là không thể……

Nhưng là, tình yêu lại hoàn toàn phủ định suy nghĩ của cô, cô lần đầu tiên hiểu được, trong vương quốc tình yêu, miễn cưỡng hái thì không ngọt, mà lại là đắng.

Thừa dịp cô trầm mặc, Eugene càng tiến thêm một bước nói: “Trong mắt anh ta, cô là kẻ thù lừa gạt, ấn tượng này vĩnh viễn không phai mờ, nên tình yêu của cô nhất định sẽ chấm dứt bằng bi kịch.”

Cô đột nhiên cười, hơn nữa là nụ cười khiến da đầu người ta lạnh run.

“Thế hả? Cũng chẳng sao, đến lúc đó, tôi sẽ lấy mạng ông chôn cùng tình yêu đã chết của tôi!”

Lòng Eugene run lên, lão biết cô là loại người nói được sẽ làm được.

Lộ Đắc xoay người, khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lẽo mang Địch Kiếm Hoài rời khỏi trung tâm nghiên cứu, tuy nhiên Eugene đã đạt được mục đích, bởi vì lời lão nói giống như một con dao cắm vào tim cô.

Vì sao người cô yêu lại không yêu cô? Vì sao yêu lại khó như vậy? Tình yêu của cô, thật sự sẽ là bi kịch sao?

Buồn bực thở dài một hơi, cô vốn luôn hiếu thắng lại không hề hăng hái, vốn tài trí và trưởng thành sớm, giờ phút này lại như lạc vào mê cung, trở về là một cô gái mười chín tuổi gặp khó khăn trong tình yêu.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s