Posted in Mị Hoặc chi tinh

Mị Hoặc Chi Tinh – Chương 6.1

Đêm khuya, thiên sứ trong lồng chim vẫn ngủ say như trước…

Lộ Đắc si mê đứng ngoài lồng, nhìn Địch Kiếm Hoài bị trúng thuốc mê chưa tỉnh lại, lòng đầy lo sợ, nghi hoặc và bất an.

Cô không ngủ được.

Vốn tưởng do bắt được Địch Kiếm Hoài mà hưng phấn quá độ, vì cuối cùng cô cũng có được “Thiên sứ Mị hoặc”, nhưng sau khi cơn hưng phấn qua đi, một loại khủng hoảng lại gắt gao chiếm lấy lòng cô, cái tâm tình phiền muộn phức tạp này giống như…

Giống như cô làm sai chuyện gì vậy.

Cô sao có thể sai? Bắt được Địch Kiếm Hoài, hoàn thành sứ mệnh của chủ nhân, lại thỏa mãn tâm nguyện chính mình, rõ ràng đây là chuyện rất khoái hoạt và có cảm giác thành tựu! Nhưng ánh mắt cuối cùng Địch Kiếm Hoài nhìn cô lại làm cô khoái hoạt không nổi, vẻ mặt tràn ngập hận thù của hắn làm lòng cô nặng như đeo chì, làm cô không thở nổi, làm cô khó tiến vào giấc ngủ, càng làm cô canh cánh trong lòng.

Đây là sao? Cô hoang mang khó hiểu, vì sao cô phải để ý cảm nhận của hắn? Cô và hắn không cùng lập trường, lừa gạt hắn thì có gì sai? Đây chỉ là một loại thủ đoạn, một loại kĩ xảo để đạt được mục đích, cô cũng không sai, muốn trách, nên trách hắn chính mình không đủ cảnh giác, mới có thể bị cô lừa gạt, bị cô bắt được.

Tuy đầu cô nghĩ vậy, lòng lại không cách nào buông lỏng, nên mới nửa đêm chạy đến nơi này, giống như không nhìn thấy hắn, cô liền không thể an tâm…

Đúng, cô rất bất an, lo lắng hắn sẽ đào tẩu, sợ sẽ mất đi hắn sau khi vất vả có được.

Thật nực cười! Thân kinh bách chiến, không biết sợ là gì, nhưng cô lại vì người đàn ông tên Địch Kiếm Hoài này mà đại loạn, nói ra chẳng ai tin, Sứ đồ tàn độc nhất lại xưng thần trước tình yêu?

Tình yêu! Đều do tình yêu gây họa, thần kinh cô chưa từng bị như vậy, toàn bộ cảm xúc không phù hợp đều sinh ra sau khi yêu phải hắn, để ý một người đến thế, muốn độc chiếm đến thế, mong có được tình yêu của một người đến thế…

Một loạt tiếng bước chân cắt đứt suy nghĩ của cô, cô không quay đầu, đã chuẩn xác gọi tên người tới, “Juli, cô tới làm gì?”

Người tới nhìn thấy cô thì giật mình bị dọa, kinh hoàng thất thố đứng ngoài cửa.

“Sứ đồ… Tôi… Tôi chỉ tới xem…” Juli lắp bắp.

Cô không hiểu, cô gái này nhỏ hơn cô những mười sáu tuổi, nhưng mỗi lần gặp cô ta đều run cả người.

“Ai cho cô vào?” Cô quay người, nghiêm khắc nhìn chằm chằm Juli. “Rõ ràng tôi đã ra lệnh, ai cũng không được phép lại gần đây.”

Sáng nay cô đã hạ lệnh, cấm bất luận kẻ nào tiến vào phòng này, ngay cả Eugene cũng không ngoại lệ.

“Thực xin lỗi, chỉ là tôi nhịn không được muốn đến xem…” Juli thốt ra.

“Xem anh ta?” Cô nói hộ.

Juli mặt đỏ lên, xấu hổ cúi đầu.

“Cô thích anh ta?” Cô lạnh lùng cười, từ lúc Địch Kiếm Hoài mới lên đảo, cô đã nhìn ra Juli nhất kiến chung tình với Địch Kiếm Hoài.

Hừ! Khá lắm Địch Kiếm Hoài, quả nhiên sức hấp dẫn không thể chối từ, bất kể nam nữ, từ già đến trẻ, đều khó thoát khỏi bị hắn mê hoặc.

“Tôi……” Juli không dám thừa nhận, nhưng vẻ mặt đã sớm trả lời.

“Anh ta vừa đến, cô đã hai mắt đăm đăm dõi theo, suýt lộ ra dấu vết, bộ dáng đó thật xấu!” Cô lạnh lùng lườm Juli hơn ba mươi tuổi, khẩu khí ác độc.

“Cô…” Juli nghẹn họng nhìn trân trối. Tiểu nha đầu này thật sự là quá kiêu ngạo!

“Hừ! Chỉ tiếc từ giờ anh ta là của tôi, không cho phép cô nhìn, ra ngoài.” Cô không khách khí hạ lệnh.

Juli hơi sửng sốt, âm thầm cắn răng, “Vì sao tôi không thể nhìn anh ta? Tôi cũng đâu có làm gì…”

“Anh ta chỉ thuộc về một mình tôi, ai dám nhìn anh ta thêm một lần, tôi sẽ móc mắt kẻ đó, nghe hiểu chưa?” Cô vênh mặt, khẩu khí độc chiếm mà cường ngạnh.

“Cô thực bá đạo, cô tưởng chỉ cô mà có thể quyết định hắn thuộc về ai sao? Nực cười…” Juli nghẹn cười.

Cô nhíu mày, đôi mắt đen sắc bén quét về phía cô ta. “Cô nói gì?”

“Anh ta không thuộc về cô! Cô dùng kế bắt anh ta, lừa anh ta, vậy tính là có được anh ta? Nói cho cô hay, anh ta sẽ hận cô mãi mãi…” Juli nhịn không được, la hét.

Lộ Đắc khẽ biến sắc, lời Juli vừa vặn đâm trúng vào nỗi bất an lớn nhất trong lòng cô.

“Cô biết cái gì? Chỉ cần anh ta luôn ở bên tôi, một ngày nào đó anh ta sẽ yêu tôi!” Cô giận dữ phản bác.

Juli trợn to mắt, sau một lúc lâu, đột nhiên nở nụ cười.

“Trời ạ! Cứ tưởng cô lão luyện lắm, không nghĩ tới đối mặt với tình yêu lại ngây thơ như đứa nhỏ, chẳng lẽ cô tưởng cột một nam một nữ vào nhau sẽ sinh tình? Đừng ngốc nữa, người ta không thương cô, sao có thể cưỡng cầu, không phải lưỡng tình tương duyệt, sẽ không gọi là tình yêu……”

“Câm mồm!” Đạo lý to tát này cô không muốn nghe.

“Nay cô đặt bẫy bắt Thiên Ki, anh ta sao có thể yêu cô? Cứ chờ xem, sự thù hận anh ta dành cho cô sẽ nằm ngoài phạm vi thừa nhận của cô… Đến lúc đó cô sẽ phát hiện, thà cứ tiếp tục đơn phương yêu mến anh ta, cũng không muốn bị hắn thống hận, bị hắn chán ghét…” Juli bất cứ giá nào, không để ý chết sống tiếp tục nói.

“Tao bảo mày câm miệng!” Lộ Đắc cuồng nộ không thôi, tát cho cô ta một phát, cũng nhanh chóng rút súng lục bên hông nhằm vào ót cô ta.

Juli bị đánh sắc mặt trắng bệch, lại vẫn không sợ chết nói: “Muốn giết cứ giết! Nhưng… Trước khi tôi chết, xin hãy cho tôi nhìn Địch Kiếm Hoài một chút, tôi chỉ xin được nhìn một lần…”

Sắp chết vẫn quyến luyến Địch Kiếm Hoài, Lộ Đắc vừa sợ vừa giận, vừa ghen tị lại ngạc nhiên, đây…… chính là ma lực tình yêu sao?

“Đừng mơ! Chết cũng đừng mơ!” Cô tàn khốc đá vào cổ cô ta, súng nhắm thẳng mi tâm, định bóp cò.

Lúc này, trong lồng chim bỗng nhiên truyền đến một tiếng cười lạnh đau thương.

“A…… Thật thú vị……”

Lộ Đắc và Juli đồng thời quay đầu, phát hiện Địch Kiếm Hoài bên trong không biết đã tỉnh từ lúc nào, hơn nữa ngồi dựa vào song sắt, ung dung nhìn các cô tranh chấp.

“Địch Kiếm Hoài……” Lộ Đắc căng thẳng, bất an trong lòng càng thêm mãnh liệt.

“Tiểu thư Juli, cô đến để nhìn tôi một lần, không sợ chết sao?” Địch Kiếm Hoài không để ý Lộ Đắc, hỏi Juli.

“Tôi……” Tim Juli đập nhanh hơn, không nghĩ rằng hắn nhớ kĩ tên cô.

“Ngay cả khi tôi biến thành bộ dạng này cô vẫn thích sao?” Hắn cười âm hiểm, xoay mình dùng sức, mở rộng đôi cánh bạc.

Juli trợn mắt nhìn cánh chim của hắn, dùng sức gật gật đầu. “Vâng, đúng vậy! Đúng vậy……”

“Lại đây.” Hắn vươn tay về phía cô.

Juli từng bước đi về phía hắn, quỳ rạp xuống, kinh sợ nhìn tuấn tú mỹ mạo bức người của hắn.

“Cô thật đáng yêu, nhìn tôi một lần mà không màng cái chết?” Giọng hắn trầm thấp, nguy hiểm đến trí mạng.

“Đúng vậy…… Từ lần đầu gặp anh, tôi đã……”

“Ừm…… Đừng nói nữa.” Hắn nhẹ giọng ngăn lại, sau đó bất ngờ vươn tay ra ngoài song sắt, giữ chặt gáy cô ta, hôn lên môi cô ta.

Juli kinh hỉ ngây người.

Nhưng Lộ Đắc luôn đứng một bên nhìn lại tái mặt, Địch Kiếm Hoài hôn người khác trước mặt cô?

Không! Không thể! Tuyệt đối không thể!

Cơn tức nháy mắt làm lí trí cô hôn mê, cô cơ hồ không kịp nghĩ, cuồng nộ nã một phát súng vào lưng Juli, chỉ nghe “Pàng” một tiếng, thân hình Juli hơi chấn động, ngã xuống trong nụ hôn của thiên sứ… Chết đi…

“Ha ha ha……” Địch Kiếm Hoài cười to ra tiếng, hắn đỡ lấy song sắt, chậm rãi đứng lên.

Lộ Đắc hoảng sợ nhìn hắn, cả giận nói: “Anh cười cái gì?”

“Không có gì, xem kẻ thù tàn sát lẫn nhau rất thú vị.” Địch Kiếm Hoài tuy cười, nhưng đôi mắt xanh lại băng giá dị thường.

Hai chữ “kẻ thù” như búa tạ đập vào ngực Lộ Đắc, cơn đau làm cô nhíu chặt mày.

“Anh cố ý kích em, phải không?” Cô cố gắng áp chế cơn đau đớn kia.

“Tiểu thư Giác Xuyên không nên thiếu kiên nhẫn như vậy chứ.” Hắn châm chọc nói.

“Em tên là Lộ Đắc, Giác Xuyên chỉ là tên giả thôi.” Cô không muốn nghe hắn gọi là Giác Xuyên, cảm giác xa lạ lại tràn ngập địch ý.

“Nhưng hiện tại trong mắt tôi cô chính là Giác Xuyên! Là con đàn bà âm hiểm xảo trá, thủ đoạn ngoan độc.” Giọng hắn không chút lo lắng, thậm chí còn đầy hận ý.

Mặt Lộ Đắc trắng bệch, hắn không gọi cô là Lộ Đắc nữa, ngay cả khẩu khí nói chuyện cũng không ôn hòa như trước, tuy cô có được hắn, lại như mất đi càng nhiều…

“Địch Kiếm Hoài……”

“Đùa bỡn một người đàn ông rất thú vị hả? Cô giỏi thật, lấy đảo Thiên Đường làm mồi dụ tôi tới đây… Thế mà tôi lại không phát hiện, ngu xuẩn muốn cứu cô ra…” Hắn nheo mắt, bĩu môi tự giễu.

Hắn thực hận chính mình ngu xuẩn, trực giác rõ ràng bảo hắn đừng tới gần cô, hắn lại luôn xem nhẹ sự nhạy cảm đó, mới có thể bị lừa thảm như vậy.

Nhưng trừ bỏ thù hận, hắn phát giác sâu trong đáy lòng còn có một chút đau đớn khó giải thích, không phải vì bị phản bội, phẫn nộ hoặc chán ghét, mà là thương tâm!

Sau khi biết bị Lộ Đắc lừa, tim hắn như bị dao cắt một nhát thật sâu.

Nhưng hắn cũng không rõ vì sao lại có phản ứng như vậy, bị kẻ thù ám toán, đáng ra hắn chỉ nên căm giận và phẫn nộ, vì sao lại thấy không cam lòng?

“Em rất vui…… Rất vui vì anh muốn cứu em mà mạo hiểm…” Lộ Đắc khó khăn nuốt một hơi.

“Cô đương nhiên rất vui! Tất cả không phải tiết mục do cô an bài sao? Cô liên tục lấy chính mình làm mồi để tôi cứu cô, thật sự là biện pháp hay! Có cô bé mười chín tuổi nào có khả năng như cô chứ?” Hắn cười hung tợn.

“Em……” Cô á khẩu không trả lời được.

“Xem ra cô là nhân vật trọng yếu của Nặc Á Phương Châu, ngay từ đầu tôi đã quá coi thường cô rồi.”

“Đúng vậy, là tự anh xem nhẹ em, nên mới trúng bẫy của em, thì sao? Hiện tại mới oán giận em à?” Cô phản kích, chỉ vì không chịu nổi từng câu châm chọc nặng ngàn cân của hắn.

“Tôi xác thực đã xem nhẹ cô, diễn xuất của cô thật hoàn hảo, ngay cả nói yêu tôi mà mặt vẫn không đỏ, khí không suyễn……” Hắn thì thào cười lạnh.

“Em yêu anh thật mà!” Cô không muốn ngay cả cảm giác này cũng bị hắn chối bỏ, vội vàng nói.

“Yêu? Cô gọi đây là yêu? Nhốt người trong lòng ở lồng sắt? Đừng lừa mình dối người nữa!” Hắn cuồng tiếu dùng sức giằng song sắt, lớn tiếng gào thét.

Cô không nói gì, sững sờ nhìn hắn nổi bão.

“Cô nghĩ cô yêu một con chó? Hay là con chim? Cô nghĩ như vậy là có được tôi? Hừ! Ngu ngốc, bây giờ tôi nói cho cô biết, cô vĩnh viễn không chiếm được tôi, tôi cũng vĩnh viễn không bao giờ thích cô! Cô làm tôi thấy ghê tởm!” Hắn túm lấy song sắt mắng chửi cô.

Cô bắt đầu phát run, không phải tức giận, không phải phẫn nộ, mà là khiếp sợ.

Bị Juli nói trúng rồi! Cô không thể chịu được hận ý của hắn, một chút cũng không chịu nổi……

Cô chẳng những không có được hắn, ngược lại hoàn toàn mất hắn!

“Anh thấy em… Ghê tởm?” Lòng của cô đau quá, đau quá.

“Đúng! Trong mắt tôi, cô còn chẳng bằng cô gái tên Juli này.” Hắn lạnh lùng thốt.

Tất cả lí trí đều bị những lời này của hắn đập tan, trong cơn giận dữ, cô gầm lên: “Tốt lắm, vậy anh hãy vĩnh viễn ở lại đây đi! Thí nghiệm hết lần này đến lần khác, tới chết mới thôi ──”

“Những người khác trong Bắc Đẩu Thất Tinh sẽ tìm đến đây.” Hắn mười phần tin tưởng.

“Không thể nào! Quanh đảo Thiên Đường có thiết bị làm nhiễu sóng, tín hiệu từ con chip của anh không thể truyền ra, Thiên Xu có lợi hại mấy cũng chẳng tìm nổi, huống hồ chắc bây giờ hắn phải vội xử lý sự cố mạng ở Bắc Cực Tinh, không rảnh cứu anh đâu.” Cô chỉ có thể dùng ưu thế này áp chế nhuệ khí của hắn, bảo vệ lòng tự trọng của chính mình.

“Có ý gì?” Hắn trầm mặt. Thiên Xu gặp chuyện?

“Bọn em phóng mã độc trên mạng, chắc ảnh hưởng tám mươi phần trăm đến trang web Bắc Cực Tinh.”

Hắn ưu tư biến sắc, hận ý với cô càng mãnh liệt.

“Hóa ra cô cũng giống như lũ người Nặc Á Phương Châu, phát rồ, giả danh thượng đế tạo nghiệt chướng…”

“Anh nói sao cũng được! Dù sao anh cũng lọt vào tay em rồi, chỉ có thể mặc em xử trí, chẳng ai cứu được, em chờ anh mở miệng cầu xin!” Cô nắm chặt tay hét lớn.

“Vọng tưởng.” Hắn lạnh lùng thốt.

“Chẳng lẽ anh muốn đối mặt với tiến sĩ Eugene? Nếu anh khẳng định sẽ ở bên em mãi mãi, có lẽ em còn có thể cứu được anh……” Cô sửa cách uy hiếp.

Vừa nghe đến tên Eugene, đôi mắt lam của hắn chợt lóe ánh lửa.

Lại rơi vào tay Eugene, hắn nhất định sẽ phát cuồng!

“Anh hận lão, không phải sao? Anh có thể chịu được bị lão đùa bỡn lần nữa?” Cô thừa cơ nhắc nhở.

“Muốn tôi theo bên cô như con chó, cái đó và bị nhốt tại phòng thí nghiệm có khác gì? Cô và Eugene đều đáng hận như nhau.” Hắn nhìn chằm chằm cô, bất khuất hừ lạnh.

Hắn sao có thể quy cô và Eugene về một loại?

Hắn…… hận cô như vậy?

Sự kiên cường của cô lần đầu tiên bị hung hăng đánh nát, cô lùi từng bước, tức giận rít qua kẽ răng, “Tốt lắm… Vậy anh chờ làm vật thí nghiệm của Eugene đi!”

Nói xong, cô túm chặt trái tim cơ hồ vỡ vụn, quay đầu chạy ra khỏi trung tâm nghiên cứu.

Đủ rồi! Cô không cần giống như đứa ngốc ăn xin tình yêu của Địch Kiếm Hoài, dù sao nhiệm vụ của cô cũng đã hoàn thành, sự sống chết của hắn không liên quan đến cô!

Cô muốn thanh tỉnh, tuyệt đối thanh tỉnh khỏi sự mị hoặc của hắn……

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s