Posted in Mị Hoặc chi tinh

Mị Hoặc Chi Tinh – Chương 2.3

Đúng là dạo này mình chẳng có nhiều thời gian rỗi, nên các chương chia ngày càng ngắn, thời gian post giữa 2 phần cũng dài ra😦 Chẳng biết phải làm sao, cứ cố không bỏ truyện vậy.

==========

Đảo Bắc Cực Tinh

“Thiên Ki không trở lại à? Hắn làm sao vậy?” Thiên Toàn Diêm Quýnh buồn bực hỏi Gia Cát Tung Hoành vừa nghe điện thoại xong.

“Hắn chỉ nói là còn có việc.” Thần sắc Thiên Quyền Gia Cát Tung Hoành có chút ngưng trọng.

“Có chuyện gì quan trọng hơn cả họp?” Khai Dương Đoàn Duẫn Phi đứng dựa ở cửa phòng họp, nhướn mày khó chịu.

Vì về họp gấp, hắn phải hoãn việc riêng về Nhật Bản thăm Băng Thất Hàn, hắn “hy sinh” đến vậy, tiểu tử Thiên Ki kia lại nói muốn xin phép? Rất không có đạo lý!

“Hắn không giải thích nhiều, tuy nhiên sự tình xác thực có chút khác thường, ngươi nói có phải không, Thiên Xu.” Gia Cát Tung Hoành ngẩng đầu nhìn màn hình.

“Ừ……” Trên màn hình, vẫn là cái đầu màu trắng lạnh lùng đơn điệu của Thiên Xu, hắn hơi nghiêng đầu, giống như suy tư.

“Thiên Ki nghe lời ngươi nhất, tuy hắn tính tình thất thường lại tùy hứng, nhưng chưa bao giờ vì việc riêng mà vắng họp. Ở Milan hắn gặp chuyện gì sao?” Gia Cát Tung Hoành vẫn cảm thấy kỳ quái.

“Căn cứ theo dõi trên vệ tinh của ta, sau buổi biểu diễn thời trang, hình như Thiên Ki ở cùng một cô gái……” Thiên Xu thản nhiên nói.

Hắn có thể liên tuyến cùng máy tính toàn thế giới, càng có thể xuyên qua vệ tinh nắm giữ mọi tình hình mỗi nơi trên địa cầu, từ khi Thiên Ki báo cáo sẽ không về đảo Bắc Cực Tinh, hắn bắt đầu chú ý hành tung Thiên Ki, vì thế phát hiện Thiên Ki đồng hành cùng một cô gái trẻ.

“Cô gái?” Đoàn Duẫn Phi quang quác kêu to,“Tên kia sao có thể ở cùng một cô gái? Ta cứ tưởng hắn thích đàn ông!”

“Ngươi nói bậy gì đấy? Thiên Ki chưa bao giờ nói hắn là đồng tính luyến ái.” Diêm Quýnh trừng mắt nhìn Đoàn Duẫn Phi, mắng.

“Hắn chưa nói, không có nghĩa là không phải.” Đoàn Duẫn Phi lẩm bẩm.

Trong mắt hắn, tên Thiên Ki này căn bản không khác đàn bà, cá tính âm tình bất định, vui giận thất thường, lòng dạ lại đặc biệt hẹp hòi, bộ dạng rõ ràng đẹp hơn con gái, lại không cho người ta nói thế, quả thực kì quặc làm người ta tức giận.

“Có mà ngươi ghen tị hắn nổi tiếng hơn mới nói thế.” Diêm Quýnh châm chọc cười lạnh.

“Ngươi nói gì? Ta ghen tị hắn? Đừng nói giỡn! Chỉ có nữ nhân mới có thể ghen tị hắn, đúng rồi, nói không chừng Đông Tâm Ngữ và Trình Duy Ân là ghen tị nhất……” Đoàn Duẫn Phi nói nhảm, chĩa tổn hại vào Diêm Quýnh và Gia Cát Tung Hoành.

Nếu mà so sánh, Đông Tâm Ngữ và Trình Duy Ân còn lâu mới đẹp bằng Thiên Ki nhá!

Gia Cát Tung Hoành bất vi sở động (không thèm hành động) với lời chế nhạo của hắn, ngược lại Diêm Quýnh thiếu kiên nhẫn, mặt trầm xuống, đập bàn đứng lên.

“Mẹ nó! Đang êm đẹp ngươi nhắc đến Tâm Ngữ làm gì?”

“Sao, quý giá thế cơ à? Cả tên cũng không cho gọi sao?” Đoàn Duẫn Phi bướng bỉnh hất cằm.

“Đúng, cái mồm không sạch của ngươi không xứng nhắc tới cô ấy.” Diêm Quýnh ghét hừ nói.

“Shit! Mồm ta không sạch? Mồm ta sạch lắm chứ bộ, phụ nữ toàn giành giật để hôn đó! Còn ngươi á, vừa mở miệng mùi hôi đã xông tận trời, ngươi mới không đánh răng ấy!” Đoàn Duẫn Phi tức giận vọt tới trước mặt hắn, lớn tiếng gào.

“Ngươi không thối? Xem, vừa rồi không phải mồm ngươi mới thốt ra ‘cứt’ sao? Cho nên ta bảo này, mấy cô giành hôn ngươi tám phần là mù, nếu không là nghẹt mũi.” Diêm Quýnh chanh chua cười lạnh.

“Ngươi dám mắng lây A Hàn của ta à?” Đoàn Duẫn Phi biến sắc, lửa giận tận trời.

“Hả? Ta nhắc tới Băng Thất Hàn sao? Buồn cười ghê, rõ ràng là ngươi tự nói.” Diêm Quýnh chịu không nổi, liếc mắt xem thường.

“Ngươi……”

Đoàn Duẫn Phi vừa muốn tiến lên đánh người, Ngọc Hành Thạch Dật đứng nghe một bên nhịn không được mở miệng ngắt lời, “Này hai người, việc Thiên Ki không về đảo Bắc Cực Tinh thì có liên quan gì đến Đông tiểu thư, Băng Thất tiểu thư, hoặc việc có đánh răng không, mồm có thối không?”

Diêm Quýnh và Đoàn Duẫn Phi không khỏi ngẩn ra, ừ nhỉ! Bọn họ càng nói càng lạc đề……

“A……” Gia Cát Tung Hoành đột nhiên bật cười. “Ngọc Hành, ngươi cản họ làm gì? Hai người họ ngày nào không ầm ỹ một trận như vậy mới thật là kỳ quái!”

“Nội dung nói chuyện của hai người chỉ đến trình độ tiểu học.” Vọng Nguyệt Tinh Dã ngồi trên sô pha, lạnh lẽo nói móc.

“Tiểu quỷ ngươi nói gì?” Đoàn Duẫn Phi cùng Diêm Quýnh đồng thanh, căm tức nhìn Vọng Nguyệt Tinh Dã.

“Muốn ta nói lại lần nữa à?” Vọng Nguyệt Tinh Dã lười biếng chỉ vào cổ họng mình.

“Ngươi……” Đoàn Duẫn Phi cực kì hiểu ám chỉ của hắn, loại âm thanh khác của Diêu Quang thì mình cũng không dám lĩnh giáo, nên đành mắng nhỏ một tiếng: “Shit!”

Diêm Quýnh chỉ chờ có thế, liền chỉ vào miệng Đoàn Duẫn Phi kêu: “Nghe thấy chưa, mồm ngươi lại phun ‘phân’ rồi!”

“Con mẹ nó, ngươi làm ta tức thật rồi đó……” Đoàn Duẫn Phi nhướn mày, tóm lấy áo Diêm Quýnh.

“Tiết kiệm chút sức đi! Ngực bị thương nặng lại còn háo chiến (Đoàn Duẫn Phi đỡ đạn cho Diêm Quýnh, xem chương cuối của Cuồng Lãng Chi Tinh), ngươi cho là ngươi còn rất mạnh sao?” Diêm Quýnh lạnh lùng chọc chọc ngực hắn.

Hắn giật mình!

Là hắn nghe lầm sao? Bằng không sao hắn lại cảm thấy câu đùa này của Thiên Toàn chứa đựng niềm quan tâm thản nhiên?

Diêm Quýnh thừa dịp hắn ngây người, đẩy hắn ra, đi thẳng đến bàn họp rồi ngồi vào chỗ, nhìn chằm chằm Thiên Xu hỏi: “Cô gái ở cùng Thiên Ki là ai? Cũng là người mẫu à?”

“Hẳn là không phải…… Mọi người xem, đối phương vóc dáng nhỏ nhắn, là một cô gái rất trẻ tuổi.” Thiên Xu tìm khuôn mặt cô gái từ hệ thống vệ tinh giám sát, phóng to trên màn hình.

“Trời ạ! Là một con nhóc chưa dứt sữa!” Đoàn Duẫn Phi vỗ vỗ trán, bật tiếng hô nhỏ.

Nhìn như một đứa nhóc, cô gái này chưa phát dục hoàn toàn, ánh mắt Thiên Ki không có vấn đề chứ?

“Thiên Ki không phải vì cô gái này mà không về chứ?” Ngay cả Diêm Quýnh cũng thấy khó tin.

Trong ấn tượng của hắn, Thiên Ki không thích tiếp xúc người khác, dù sải bước trên sân khấu làm vạn người mê, cũng không ai có thể dễ dàng tiếp cận hắn.

“Có lẽ Thiên Ki ở cùng cô gái này vì mục đích khác, muốn ta liên lạc lại với hắn không?” Gia Cát Tung Hoành đẩy kính mắt, hỏi Thiên Xu.

“Không cần, ta sẽ tra thân phận của cô ta, cũng liên tục lần theo dấu vết hắn, tạm thời đi theo hắn vậy.” Thiên Xu cũng không muốn can thiệp chuyện riêng tư của các thành viên khác.

“Cũng đúng, nếu Thiên Ki thật sự biết yêu rồi, chúng ta đi làm gì cho mất vui? Chúng ta cứ họp tiếp thôi!” Đoàn Duẫn Phi cười nói.

Vì vậy mọi người đều ngồi cả xuống, Thiên Xu nhanh chóng vào chủ đề, trên màn hình lại hiện ra hình ảnh, trong ảnh là một tòa nhà có kiến trúc Hy Lạp, cửa trụ lớn màu xám trắng cùng tường tạo thành hình núi, trông to lớn mà trang nghiêm.

“Mọi người xem, đây là trụ sở Nặc Á Phương Châu ở New York, tòa nhà ở Los Angeles lần trước chẳng qua chỉ là ngụy trang thôi.”

Sắc mặt mọi người đều nghiêm túc, không lên tiếng.

Thiên Xu dừng một chút, tiếp tục nói: “Tổ chức từ thiện này do ba tập đoàn tài chính liên hợp thành lập hơn hai mươi năm trước, ba tập đoàn này là ‘Tập đoàn tài chính Babylon’,‘Tập đoàn tài chính Canaan’, cùng ‘Tập đoàn tài chính Sáng Thế’ (Sáng Thế nghĩa là sáng lập, không phải trắng gì mà sáng thế). Ba tập đoàn lớn dù xưng bá ở các lĩnh vực khác nhau, nhưng cả ba vị lão tổng tài đều hết lòng theo Cơ Đốc Giáo mà chung tay lập tổ chức này……”

“Thật là tình yêu cao cả!” Diêm Quýnh lạnh lùng châm biếm.

“Bọn họ thật sự có làm từ thiện sao?’ Đoàn Duẫn Phi cũng nghi ngờ.

“Có, hơn nữa làm rất hoành tráng, được nhiều ca ngợi, chẳng lẽ mọi người đã quên, năm trước Nặc Á Phương Châu đứng đầu danh sách được giải Nobel hòa bình!” Gia Cát Tung Hoành đẩy kính mắt, trên khuôn mặt tuấn dật hiện lên một chút châm biếm hài hước.

“Tổ chức từ thiện như vậy…… Lại là thế lực đứng sau phòng thí nghiệm năm đó sao?” Đôi mày rậm cương nghị của Thạch Dật nhíu chặt.

Tín đồ thượng đế bác ái từ bi, lại làm việc tàn khốc nhất?

“Vẫn chưa có chứng cứ có thể chứng minh tội lỗi của họ. Tuy nhiên, theo nghiên cứu mới tiến thêm một bước của ta, Nặc Á Phương Châu bề ngoài đúng là tổ chức từ thiện, nhưng cũng đồng thời là ngụy trang của việc nghiên cứu sinh hóa của ba tập đoàn tài chính lớn. Ba tập đoàn này thông qua tổ chức từ thiện, đầu tư nghiên cứu nhiều hạng mục trên toàn thế giới, trong đó, phòng thí nghiệm đột biến gen là hạng mục được chú trọng nhất. Nhưng mười lăm năm trước, sau khi phòng thí nghiệm đột biến bị hủy do phát nổ, tất cả nghiên cứu cháy sạch, vì thế nguyên khí của ba tập đoàn bị tổn thương nặng nề, công tác nghiên cứu gián đoạn một thời gian. Nhưng không lâu sau có vẻ lại bắt đầu rục rịch, họ vẫn không muốn từ bỏ nghiên cứu này, tập trung nguồn lực xây dựng lại tổ chức sinh hóa, tiếp tục thí nghiệm đột biến. Trước mắt, chưởng quản tổ chức sinh hóa này, nghe nói là một người được xưng là ‘Sứ đồ’!” Thiên Xu dùng giọng nói trong trẻo mà lạnh lùng của hắn nói xong.

“Sứ đồ? Kiểu xưng hô gì kì vậy?” Đoàn Duẫn Phi ngạc nhiên hỏi.

“Đó là tên đặc biệt trong kinh thánh, đại khái là các vị tổng tài của ba tập đoàn tự cho mình là ‘Thần’, mới gọi tay sai của mình như vậy.” Gia Cát Tung Hoành khinh miệt nói.

“Nực cười thật!” Gương mặt góc cạnh rõ ràng của Thạch Dật tràn ngập chán ghét.

“Chẳng cần chứng cứ, đã có thể khẳng định ba vị tổng tài của các tập đoàn này chính là người lập ra phòng thí nghiệm đột biến, họ vọng tưởng xưng thần thánh trên đời, tâm trí đã sớm điên rồi!” Diêm Quýnh âm trầm hừ nói.

“Không, họ không điên, họ biết họ đang làm gì, trong kinh thánh, có thể vào Nặc Á Phương Châu, chỉ có nhà Noah được thượng đế chọn, tổng tài của ba tập đoàn tài chính lấy hình thức này chế tác chủng người vĩ đại, họ không tiếc thay đổi gen người, một khi thành công, đến lúc đó, Nặc Á Phương Châu sẽ là đội quân siêu cấp vô địch trên toàn thế giới. Đây là thuyết ưu sinh (search Google để biết thêm chi tiết)!” Thiên Xu đi sâu phân tích.

“Còn chúng ta, là vật thí nghiệm dưới dã tâm của họ……” Mắt đen sau cặp kính của Gia Cát Tung Hoành chợt lóe tia oán hận.

“Sứ đồ kia có thân phận gì?” Đoàn Duẫn Phi hỏi.

“Sứ đồ có thể nói là đầu não của Nặc Á Phương Châu, người này trực tiếp nhận lệnh từ ba vị tổng tài, có địa vị cao ở Nặc Á Phương Châu, thân phận cũng rất đặc biệt. Ta chưa tìm được thêm tư liệu có liên quan đến nhân vật này, tuy nhiên ta biết chắc chắn, người đảm nhiệm Sứ đồ có thể thay đổi bất cứ lúc nào, ai có khả năng kéo Sứ đồ đương nhiệm xuống dưới, sẽ có thể lấy được vị trí đó.”

“Vậy Sứ đồ đương nhiệm là ai?” Diêm Quýnh chau mày.

“Trước mắt vẫn chưa điều tra rõ tên tuổi và diện mạo vị Sứ đồ này, nhưng điều duy nhất có thể xác nhận là cô ta đã từng giao thủ cùng chúng ta……” Thiên Xu chậm rãi trả lời.

“Đã giao thủ? Ai?” Đoàn Duẫn Phi kinh ngạc nhìn Thạch Dật và Diêm Quýnh.

Gia Cát Tung Hoành khẽ cười một tiếng, nhìn Đoàn Duẫn Phi.“Ngươi hẳn là không thể không biết, Khai Dương, không phải ngươi bị cô ta chỉnh thật sự thảm sao?”

“Chẳng lẽ là……” Diêm Quýnh hô nhỏ.

“Giác Xuyên?” Đoàn Duẫn Phi kinh ngạc tiếp lời.

Cô gái đã xấu lại đầy bụng âm hiểm kia chính là Sứ đồ?

“Cô ta chính là Sứ đồ?” Thạch Dật cũng ngây người.

“Biết ngay con mụ ác độc đó không phải nhân vật đơn giản……” Vọng Nguyệt Tinh Dã lẩm bẩm.

“Đúng vậy, Giác Xuyên chính là Sứ đồ đi theo tổng tài của ba tập đoàn tài chính lớn! Tuy nhiên, Giác Xuyên không phải tên thật của cô ta, hơn nữa, các ngươi cũng đã chứng kiến, cô ta còn dịch dung, bởi vậy, trước mắt chúng ta vẫn không biết diện mạo chân chính của cô ta.” Thiên Xu cảm thấy khó giải quyết, vì Nặc Á Phương Châu hình như biết hắn có thể xâm nhập máy tính, nên công tác bảo vệ trong phòng máy làm cực chắc chắn, muốn từng bước xâm nhập điều tra rõ chi tiết này cũng không dễ.

“Giác Xuyên tuy dịch dung, nhưng ta biết tuổi cô ta không lớn.” Đoàn Duẫn Phi đột nhiên nói.

“Làm sao biết được?” Diêm Quýnh cau mày nhìn hắn.

“Khung xương và da thịt không thể ngụy trang, loại dáng người này, tuyệt đối không quá hai mươi.” Tất cả những việc liên quan đến phụ nữ, Đoàn Duẫn Phi có kinh nghiệm rất phong phú.

“Thế à! Thì ra nhờ chơi đùa với phụ nữ mà ngươi đã thành cao thủ! Chỉ cần liếc mắt một cái có thể nhận ra tuổi tác, sở trường thiệt quá lợi hại, bội phục bội phục.” Diêm Quýnh cười khẩy nói.

“Ngươi biết không? Ta thật sự rất ghét cái giọng điệu này của ngươi……” Đoàn Duẫn Phi căm giận trừng mắt nhìn Diêm Quýnh, lửa giận lại bị châm lên.

“Thôi nào, đừng ầm ỹ nữa, tuy chúng ta không biết mặt mũi Sứ đồ, nhưng Thiên Xu đã dùng máy tính phỏng theo bộ dạng cô ta.” Gia Cát Tung Hoành vội chữa cháy, sợ đề tài lại bị hai người này đưa đi quá xa.

“Đã hoàn thành chưa?” Đoàn Duẫn Phi hỏi.

“Vẫn chưa, mới được 50%, tuy nhiên Khai Dương nói đúng, theo suy đoán của ta, Sứ đồ này tuổi vẫn rất trẻ!” Thiên Xu đáp.

“Cô ta dù có trẻ, cũng không thể khinh thường, dù sao cô ta biết rõ Bắc Đẩu Thất Tinh chúng ta như lòng bàn tay, mà chúng ta biết về cô ta cũng chỉ có hạn.” Gia Cát Tung Hoành cẩn thận nhắc nhở mọi người.

“Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì? Chờ ở đây? Hay không chờ mà tập kích luôn?” Diêm Quýnh xoa tay hỏi.

“Nhịn thêm chút nữa, mọi người, trước khi phản kích, chúng ta phải thăm dò lợi thế của địch, hãy tạm dừng những việc đang được ủy thác, Thiên Toàn, Khai Dương, hai người đi giám sát hành động của ba tập đoàn tài chính; Ngọc Hành, ta muốn ngươi đến Bắc Kinh, Trung Quốc……” Thiên Xu bắt đầu hạ lệnh.

“Muốn Ngọc Hành đi Bắc Kinh làm gì?” Đoàn Duẫn Phi buồn bực không thôi.

“Ta có chuyện quan trọng cần hắn làm.”

“Chuyện gì?”

“Xong rồi sẽ nói lại cho các ngươi.” Thiên Xu không gỡ nút thắt.

Đoàn Duẫn Phi phì cười một tiếng, thương hại vỗ bả vai rộng của Thạch Dật. “Cẩn thận nhé! Ngọc Hành, bây giờ đến lượt ngươi rồi, ngàn lần phải bảo trọng, bằng không bị bán lúc nào cũng không biết!”

“Cám ơn, ta sẽ.” Thạch Dật mặt không chút thay đổi, nói.

Không để ý lời chế nhạo của Đoàn Duẫn Phi, Thiên Xu nói tiếp: “Ta đã chuyển nội dung công tác vào máy tính của ngươi rồi, Ngọc Hành, sau khi xem xong tức khắc lên đường.”

“Được.” Thạch Dật gật gật đầu.

“Diêu Quang, ngươi tạm thời ở lại đảo……”

“Còn Thiên Ki? Hắn không có việc gì à?” Diêm Quýnh đột nhiên hỏi.

“Trước mắt xem ra là chưa có việc gì, ngươi đừng lo lắng.” Thiên Xu nói.

“Nhưng ta vẫn cảm thấy có gì đó không ổn……” Diêm Quýnh không biết vì sao, nhưng không thật sự yên tâm.

Vọng Nguyệt Tinh Dã nhìn hắn một cái, lẩm bẩm: “Nếu Thiên Ki biết ngươi quan tâm hắn như vậy, hắn nhất định sẽ vui chết mất……”

“Ngươi đang lẩm bẩm gì thế?” Diêm Quýnh không nghe rõ lời hắn, cau mày hỏi.

“Hắn nói Thiên Ki chắc đang hẹn hò rất vui vẻ.” Gia Cát Tung Hoành lập tức giải thích, cũng nhanh chóng liếc Vọng Nguyệt Tinh Dã một cái.

Tiểu quỷ này tuy tự bế ít lời, nhưng cảm giác lại nhạy hơn mọi người, hắn cũng nhìn ra tình cảm phức tạp của Thiên Ki dành cho Thiên Toàn.

Vọng Nguyệt Tinh Dã chạm ánh mắt với Gia Cát Tung Hoành, đã đọc ra ý cảnh cáo trong mắt hắn, vì thế cúi đầu, không nhiều lời nữa.

“Được rồi, Thiên Quyền ở lại, mọi người có thể đi rồi, mọi việc đều phải cẩn thận.” Thiên Xu lại nói.

“Nếu để ta thấy cô ả Giác Xuyên, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho nó!” Đoàn Duẫn Phi ra khỏi phòng họp, nắm tay cắn răng nói.

“Hừ, Sứ đồ gì chứ, lần sau gặp sẽ làm cô ta biến thành một Xác chết.” Diêm Quýnh hung hãn nói.

Vọng Nguyệt Tinh Dã và Thạch Dật không mở miệng như thường lệ, lẳng lặng rời đi.

Phòng họp chỉ còn lại Gia Cát Tung Hoành và Thiên Xu, Gia Cát Tung Hoành nhìn màn hình, cười đẩy kính mắt, hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì sao?”

Thiên Xu trầm mặc một lúc lâu, mới nói: “Gần đây ta phát hiện một việc…… Nhóm khoa học gia nòng cốt phòng thí nghiệm đột biến năm đó, có thể còn người sống sót……”

Nét tươi cười trên mặt Gia Cát Tung Hoành cứng lại, hắn giật mình.

“Ta không muốn để mọi người biết, sợ ảnh hưởng tâm tình họ.” Thiên Xu nặng nề nói.

“Người của phòng thí nghiệm đó…… Không phải đều đã bị nổ chết hết rồi sao?” Gia Cát Tung Hoành nhíu mày.

“Vốn ta cũng nghĩ vậy, nhưng gần đây ta phát hiện, sở dĩ Nặc Á Phương Châu có thể biết rõ tư liệu của mỗi người trong Bắc Đẩu Thất Tinh chúng ta, nhất định là vì có người nào đó đang âm thầm cung cấp, chắc chắn là một người của phòng thí nghiệm.”

“Sẽ là ai? Nhóm nhà khoa học này, ai còn sống sót?”

“Ta không biết, Nặc Á Phương Châu bảo vệ hắn rất chu đáo, ta tra không được chút tin tức nào.” Thiên Xu thở dài.

“Chỉ cần nhà khoa học của phòng thí nghiệm đột biến còn sống, nghĩa là ác mộng năm đó của mỗi chúng ta vẫn chưa chấm dứt.” Oán hận trong tâm trí Gia Cát Tung Hoành tỉnh lại.

“Chuyện này giao cho ngươi điều tra, Thiên Quyền, đi xác định xem còn nhà khoa học nào còn sống không.”

“Đã biết, ta sẽ đi thăm dò rõ ràng.” Gia Cát Tung Hoành xanh mặt rời đi.

Thiên Xu một mình đối mặt phòng họp không người, thì thào tự nói: “Phải tính đến thời khắc của màn cuối rồi……”

Nặc Á Phương Châu rục rịch, Bắc Đẩu Thất Tinh cũng vận sức chờ phát động, cừu hận nhiều năm qua sẽ chấm dứt, một hồi kịch chiến sắp triển khai……

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s