Posted in Lãnh Lệ chi tinh

Lãnh Lệ Chi Tinh – Chương 7.3

@ bạn mai ha: Dạo này mình bận nhiều thứ bài tập, lại lười nên post truyện chậm. Nhờ có bạn mà mình đã có quyết tâm edit nốt 6 trang word cuối cùng trong 1 buổi chiều để hoàn thành truyện. Bây h chỉ cần post dần thôi, cũng ko còn nhiều nữa đâu (nhưng mình lười post lắm =)) ). Cảm ơn bạn ngày nào cũng vào theo dõi mình.

———-

“Anh có chứng cớ gì không mà lên án ba tôi?” Nàng phẫn nộ kêu.

“Chứng cớ? Hừ, Bắc Đẩu Thất Tinh bọn tao chính là chứng cớ chân thực nhất, nhờ vào thằng bố mày, mỗi người trong bọn tao đều trải qua thống khổ không ai có thể tưởng tượng, mắt của Thiên Quyền, cánh tay của Thiên Toàn, chân của Khai Dương, sức lực của Ngọc Hành, cổ họng của Diêu Quang, còn có vai của tao…… Sở dĩ bọn tao biến thành người không giống người, quỷ chẳng ra quỷ, tất cả đều do bố mày tạo nghiệt! Là do năm đó lão bán những đứa bé vô tội cho phòng thí nghiệm, là lão đẩy mạnh bọn tao vào vực sâu vô tình tàn khốc……” Địch Kiếm Hoài càng nói càng hận, do thù hận kích động cảm xúc, trong cơ thể biến chủng, gen dần dần biến đổi.

Đứa bé? Phòng thí nghiệm? Trong lòng nàng kinh hãi, vì nàng còn nhớ rõ khi cha gặp ác mộng đã thì thào những lời này!

Chẳng lẽ…… Cha thật sự bán một lũ trẻ cho phòng thí nghiệm, mà Gia Cát Tung Hoành và các thành viên khác của Bắc Đẩu Thất Tinh đều là vật hi sinh cho thí nghiệm?

“Mắt của Tung Hoành chẳng lẽ cũng do thí nghiệm tạo thành?” Nàng đau lòng nhớ tới đôi mắt quái dị của Gia Cát Tung Hoành.

“Đúng, mắt hắn là do bàn tay con người can thiệp, còn tao…… Có muốn nhìn một chút xem bọn họ đã làm gì trên người tao không?” Hắn cười khẩy, xoay mình ôm lấy vai, thống khổ cởi áo xuống ngang thắt lưng, tiếp theo, hai đạo ánh sáng kim loại từ xương bả vai hắn mọc ra, tiếng kim loại cứng ma sát va chạm nhau hỗn loạn, đôi cánh mở rộng tỏa hào quang chói mắt.

Trình Duy Ân quả thực bị dọa choáng váng, mọc ra từ người Địch Kiếm Hoài, đúng là một đôi…… Cánh kim loại!

Trời….. Trời ơi! Đây….. Đây là cái gì?

“Anh……” Nàng nghẹn họng nhìn trân trối, run run không thôi.

Địch Kiếm Hoài chớp động hai cánh, lạnh lùng ngạo nghễ nhìn nàng đang vừa kinh hoàng vừa sợ hãi. “Đẹp không? Mấy nhà khoa học điên kia tự cho mình là thượng đế, vọng tưởng chế tạo ra một thiên sứ, sau khi tao bị họ cải tạo, đã trở thành bộ dạng buồn cười này.” Hắn nhe răng cười, sát khí trong mắt dần đậm hơn.

“Sao…… Lại như vậy?” Nàng không thể tưởng tượng được trên đời này lại có người quỷ dị như vậy.

“Bố mày phải chịu toàn bộ trách nhiệm về việc khiến cho thân thể bọn tao thành ra thế này, lão phải chết, nhưng trước khi hắn chết, tao muốn tặng lão chút lễ vật……” Hắn nói, cầm lông chim trong tay nhắm vào nàng. “Xác của mày!”

Nàng nói không ra lời, mọi chuyện đều không giống thực tế, nàng cơ hồ hoài nghi chính mình có đang mơ……

“Chết đi!” Hắn kêu nhỏ một tiếng, lông chim trong tay cùng lúc bay vụt ra, vừa nhanh vừa mạnh bắn tới mi tâm nàng.

Một đạo kình phong đập vào mặt, nàng trợn to mắt, hô hấp cứng lại.

Đúng lúc này, một chùm tia laser đỏ lóa mắt đánh tới lông chim, chuẩn xác đánh rớt lông chim, hóa giải vũ khí giết người sắc bén của Địch Kiếm Hoài.

“ Thiên Quyền!” Địch Kiếm Hoài nhìn cửa quát khẽ.

Nàng cứng ngắc quay đầu, Gia Cát Tung Hoành, người làm nàng vừa yêu vừa hận không biết xuất hiện ở cửa từ khi nào, khuôn mặt tuấn tú dài ra.

“Ai nói ngươi có thể động vào cô ta?” Gia Cát Tung Hoành chậm rãi thong thả bước vào, trầm giọng chất vấn.

“Vì sao không thể giết nó? Chỉ cần là họ Trình, ai cũng đáng chết!” Địch Kiếm Hoài cả giận nói.

“Đối tượng của chúng ta là Trình Nhất Hoa, không phải cô ta.” Gia Cát Tung Hoành lạnh lùng nói.

“Sao, hay bởi vì hai người đã từng lên giường, cho nên ngươi mềm lòng?” Địch Kiếm Hoài khẩu bất trạch ngôn (nói không biết nghĩ, không suy xét).

“Câm miệng! Thiên Xu nói, giao tất cả cho ta xử lý.” Lửa giận lóe ra trong mắt Gia Cát Tung Hoành.

“Ngươi giống Thiên Toàn bị đàn bà làm mụ mẫm đầu óc, không rõ hoàn cảnh, không có tư cách chỉ huy ta!” Địch Kiếm Hoài hừ nói.

“Ngươi dám động đến một cọng lông của nàng, ta sẽ giết ngươi.” Gia Cát Tung Hoành không nóng giận, không phô trương thanh thế nói.

Địch Kiếm Hoài ngây ngẩn cả người, vì một nữ nhân, mà ngay cả Thiên Quyền trầm ổn thông minh cũng biến thành một đồ đầu lừa? Tình yêu rốt cuộc là cái gì? Hại Thiên Toàn còn chưa đủ, còn làm cho Thiên Quyền cũng mất đi lực phán đoán!

“Được lắm, ta đây cũng phải thử một chút xem ngươi làm sao giết ta!” Hắn cười điên cuồng, phút chốc nhằm vào Trình Duy Ân bắn ra hơn mười cái lông chim.

Gia Cát Tung Hoành dùng tia sáng từ mắt đánh rơi mấy cái, bước dài về phía Trình Duy Ân, ôm lấy nàng nhào ra phía sau sô pha, số lông chim còn lại liền găm trên sô pha.

Nàng kinh hãi không thể tự hỏi, thu người núp vào lòng Gia Cát Tung Hoành.

Địch Kiếm Hoài nhảy lên đứng trên lưng sô pha, lại ra tay công kích. Gia Cát Tung Hoành ngửa đầu nhìn hắn, ánh sáng từ đồng tử mắt bắn ra như tên, nhất nhất đánh rơi lông chim, nhưng còn một cái đánh thẳng đến sau đầu Trình Duy Ân, bất đắc dĩ, hắn lấy tay che sau đầu nàng, lông chim liền đâm vào cánh tay hắn!

Địch Kiếm Hoài giật mình, ngay tại khoảnh khắc này, Gia Cát Tung Hoành trừng mắt, một đạo ánh sáng cảnh cáo sượt qua đôi má tuấn mỹ của hắn, vẽ thành một đạo vết thương……

Hai người giằng co như vậy, thật lâu không nói câu nào.

Trình Duy Ân không biết đã xảy ra chuyện gì, từ trong vòng tay Gia Cát Tung Hoành ngẩng đầu, thấy một cái lông chim găm sâu vào tay hắn, nàng thất thanh kêu hoảng: “Tay anh……”

“Không sao.” Hắn không hề nhăn mặt rút cái lông chim ra, vứt trên mặt đất.

Địch Kiếm Hoài lau vết máu trên mặt, khó tin nhìn hắn. “Vì bảo hộ cô ta, ngươi thà rằng để chính mình bị thương……”

Gia Cát Tung Hoành mặc kệ không hé răng, Trình Duy Ân trong lòng run sợ khi nhìn thấy máu chảy trên tay hắn.

“Thật nực cười, ngươi bảo hộ cô ta cũng vô dụng, chỉ cần Trình Nhất Hoa chết, nói không chừng cô ta sẽ hận ngươi cả đời, lòng thù hận này, dù bao nhiêu kiếp cũng không thể tiêu tan, ngươi như vậy là tự chuốc khổ vào thân.” Địch Kiếm Hoài bỏ lại một câu mỉa mai, thu hồi cánh, căm giận rời đi.

Gia Cát Tung Hoành đương nhiên biết hắn cùng Trình Duy Ân đã không thể cứu vãn, nhưng hắn cũng không muốn để nàng bị cuốn vào cừu hận giữa Trình Nhất Hoa và Bắc Đẩu Thất Tinh, người bán bọn họ là Trình Nhất Hoa, không phải nàng, nhưng hắn hiểu những người khác không nghĩ vậy, nhất là Thiên Ki và Diêu Quang, hắn biết rõ bọn họ hận không thể đem cả nhà họ Trình giết hết.

Cho nên, sáng nay khi hắn phát hiện Địch Kiếm Hoài không đi cùng những người khác, biết sự tình không ổn, bởi vậy lo lắng liên lạc với luật sư, nghe luật sư bảo Trình Duy Ân chạy đến khách sạn tìm hắn, hắn liền khẩn cấp chạy lại đây.

May mắn tới kịp…… Hắn âm thầm thở ra một hơi.

“Tay anh……” Trình Duy Ân vội vã lấy khăn tay bịt lên miệng vết thương, thâm tình khó giải.

“Tay tôi không sao, chỉ là xin cô rời khỏi đây nhanh lên, tôi có thể cứu cô một lần, cũng không cam đoan có lần sau, nếu lại bị Thiên Ki bắt được, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô, về nhà đi.” Hắn lạnh lùng đẩy nàng ra, xoay người muốn đi.

“Đợi chút……” Nàng gọi hắn lại, tất cả nỗi đau lại dồn lên ngực.

Hắn đứng yên, nhưng không quay đầu.

“Tất cả những việc anh làm…… Đều vì báo thù sao?” Nàng run giọng hỏi.

“Đúng.”

“Các anh không thể không giết cha tôi?”

“Đúng.”

“Hiện tại người chỉ là một ông già ốm yếu, dù thế cũng không thể tha sao?” Nàng âm thanh ai oán hỏi.

“Không thể.”

“Tôi sẽ dùng mạng của tôi đổi lấy mạng cha tôi! Chỉ xin các anh đừng hại người……” Nàng hô to.

Hắn cắn chặt răng, quắc mắt quay đầu. “Mạng cô không đáng tiền, Trình Duy Ân, cô cho là cô chết thì những đột biến gen trên thân thể chúng tôi có thể tan biến sao? Nói cho cô biết, cho dù cha cô chết một trăm lần, những đứa trẻ đã chết ở phòng thí nghiệm cũng không thể sống lại! Thứ bọn tôi muốn, chính là công đạo! Trình Nhất Hoa thiếu bọn này cũng không chỉ một mạng.”

Sau khi nhìn biến dị kinh người của Thiên Ki Địch Kiếm Hoài, nàng có thể hiểu được hết nỗi hận thù của họ, nhưng nàng sao có thể trơ mắt nhìn cha bị bọn họ hạ độc thủ?

“Tôi là con gái của Trình Nhất Hoa, dù người có lỗi với các anh, tôi cũng muốn bảo vệ người!” Nàng kiên quyết nhìn hắn.

“Nếu tôi là cô, tôi sẽ không lãng phí thời gian làm việc không lượng sức mình ở đây, hãy suy tính tương lai mình cho tốt đi!” Hắn hừ lạnh.

“Sau khi yêu anh, tôi còn có tương lai sao? Anh cướp đi tất cả, trong đó bao gồm Xí nghiệp Hải An, ngoài ra còn trái tim và linh hồn tôi, anh nói cho tôi nghe, tương lai của tôi ở đâu?” Nàng chua xót oán hận hô to.

Hắn biến sắc, hít một hơi thật sâu.

“Đừng hỏi tôi, tôi và cô chẳng còn quan hệ gì, khiến cô động tình là một phần kế hoạch của tôi, khiến cô không phòng bị, giao hết tư liệu cơ mật của Xí nghiệp Hải An cho tôi.” Hắn tuyệt tình nói.

Nàng mặt tái xanh, toàn thân xiêu vẹo.

“Anh…… Ý anh là anh chưa từng yêu tôi?”

“Yêu là cái gì? Ôm, hôn môi, lên giường…… Cái này gọi là yêu sao? Hừ, đừng quá ngây thơ, loại việc này tôi đã làm cùng rất nhiều đàn bà, hôm nay cứu cô, xem như đáp lễ ngày đó cô dâng thân thể cho tôi……” Hắn khinh miệt, tàn nhẫn nói.

Nàng không thể nhịn được nữa, xông lên trước, “bốp”, thưởng hắn một cái tát.

Hắn không né tránh, lẳng lặng nhận cái tát của nàng.

“Anh là tên hỗn đản! Tôi hận anh…… Tôi hận anh!” Nàng tức giận tới mức phun trào hô to, nhìn chằm chằm hắn một lúc lâu, mắt chan hòa nước lao khỏi phòng.

Muốn hận…… Thì cứ hận đi!

Hắn nhắm mắt, thở dài trong lòng, là hắn bức nàng hận hắn, so với yêu, hận ngược lại có vẻ dễ kích động người ta tiếp tục sống hơn.

Chính hắn cũng sống lại từ trong thù hận……

“Như vậy được không?” Diêm Quýnh lặng lẽ xuất hiện ở cửa, nhíu mày hỏi.

“Không có gì không tốt, điều duy nhất ta có thể làm chính là buông tay với nàng.” Hắn mở mắt, đi tới chỗ Diêm Quýnh đứng ngoài cửa, tiện tay đóng cửa phòng.

“Ngươi cho là ngươi thật sự buông được nàng? Yêu và hận chỉ cách nhau một ranh giới mỏng manh, yêu một người hoặc hận một người sẽ tự buộc chặt mình vào đó, nàng yêu ngươi, cũng hận ngươi, lòng của nàng cũng bị hai mảnh lưới này cuốn chặt, ngươi không đi giúp nàng cởi bỏ, nàng sẽ đau khổ hơn cả chết, mặt khác, ngươi cũng vậy.” Diêm Quýnh bùi ngùi nói.

Hắn cho hai tay vào túi quần, cười khổ nói: “Ngươi viết giỏi, tài ăn nói cũng tốt lên nhỉ?”

“Ta chỉ là hoàn toàn tỉnh ngộ một việc, khi người ngươi yêu đau khổ, ngươi cũng sẽ chẳng khá hơn là bao.” Đây là kết luận sâu sắc của Diêm Quýnh.

Hắn liếc nhìn Diêm Quýnh, thực hâm mộ Diêm Quýnh có thể bất chấp tất cả để yêu.

“Cho ta một điếu thuốc đi!” Hắn nói.

“Nó không thể gây tê cho trái tim được đâu.” Diêm Quýnh vẫn đưa một điếu cho hắn. Hắn biết Thiên Quyền không hút thuốc, người này chính là chán ghét mùi thuốc lá.

Gia Cát Tung Hoành ngậm lấy điếu thuốc, châm lửa, hút một hơi dài, lại phun ra. Hắn vẫn không thích mùi thuốc như cũ, hút thuốc chỉ để an ủi đôi môi tịch mịch của hắn giờ phút này mà thôi……

“Đi thôi! Chúng ta không nên để Trình Nhất Hoa chờ lâu……” Hắn thâm trầm nói.

Thời gian đã đến, nên đi nghiệm thu kết quả của nhiệm vụ lần này.

One thought on “Lãnh Lệ Chi Tinh – Chương 7.3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s