Posted in Lãnh Lệ chi tinh

Lãnh Lệ Chi Tinh – Chương 6.2 [15+]

“Em… Sao em phải đi tìm anh ấy? Người trong lòng em là anh, không phải anh ấy……” Nàng ủy khuất nói, hốc mắt lại đỏ.

Những lời này đánh tan sự lo lắng trong lòng hắn, hắn thấy có lỗi vì vừa nãy đã lớn tiếng với nàng, tự trách chính mình vì một chuyện vớ vẩn mà nổi giận.

“Thực xin lỗi, anh chỉ là……” Hắn nói, thì thào không biết nên giải thích hành vi của mình như thế nào.

“Anh…… Đang ghen sao?” Nàng ngẩng đầu, giật mình hỏi.

“Có lẽ vậy!” Hắn ôm mặt nàng, nhẹ gạt sợi tóc vương trên mặt, thở ra một hơi.

Đúng vậy, hắn đang ghen, ăn loại dấm chua mà trước đây hắn khinh thường nhất!

Thật khó tin, hắn, Lãnh Lệ quý công tử Gia Cát Tung Hoành tung hoành thương trường, không động tâm vì bất kì kẻ nào, nhưng lại vì một cô gái mà làm ra hành động ngây thơ như vậy, rốt cuộc thần tình yêu đã hạ thuốc gì với hắn? Làm cho hắn từ một người đàn ông chín chắn trở thành người ngu xuẩn chỉ biết uống dấm chua lung tung!

Nàng nín khóc mỉm cười thỏa mãn.

“Anh không cần phải ăn dấm chua vì bất kì ai, Tung Hoành, bởi vì trái tim em không thể chứa người nào khác, nếu anh lấy nó ra xem, anh sẽ phát hiện, bên trong đã tràn ngập tên anh……” Nàng chân thành nhìn hắn, ngữ khinh tình trọng (lời nói nhẹ nhàng ẩn chứa tình yêu sâu sắc).

Hắn thay đổi nét mặt, nhìn nàng một lúc lâu, rồi đột nhiên cúi đầu hôn lấy môi nàng, đáp lại nhiệt tình mãnh liệt.

Có thể có được một trái tim yêu mình như vậy, hắn sao có thể buông tay nàng? Hai đôi môi dán chặt, bọn họ kích tình hôn sâu, nụ hôn càng sâu, hô hấp hai người cũng càng lúc càng dồn dập.

Gia Cát Tung Hoành mê luyến đôi môi mềm mại ẩm ướt của nàng, đầu lưỡi hắn tiến sâu vào khoang miệng nóng rực của nàng, dây dưa với chiếc lưỡi đinh hương, mà tay hắn nhịn không được vuốt ve chiếc lưng mảnh khảnh của nàng, cách lớp áo lông khẽ vuốt đường cong mê người.

Trình Duy Ân cả người vô lực dựa vào hắn, sớm bị nhiệt tình của hắn bao phủ, từng đợt khoái cảm tê dại từ miệng truyền xuống bụng dưới làm cho nàng run rẩy, nàng có chút sợ hãi, lại có chút vui mừng, cảm giác tốt đẹp như vậy làm người ta choáng váng hít thở không thông.

Nụ hôn của hắn dời từ môi tới tai nàng, rồi tới gáy, hơi thở nóng bỏng trêu chọc da thịt nàng, khiến toàn thân nàng nổi lên một trận run rẩy đãng lòng người, nàng ý loạn tình mê khẽ rên rỉ. Thần thái quyến rũ của nàng cơ hồ làm hắn không nhịn nổi, hắn cố gắng ngăn chặn dục hỏa xôn xao trong cơ thể, khàn khàn nói: “Em nên về đi, Duy Ân……”

“Được……” Nàng mắt nửa mở, mê man gật đầu, nhưng hai chân không nhúc nhích.

“Đi nhanh đi!” Hắn lại giục, nhưng ngón tay lại không nhịn được khẽ vuốt môi đỏ mọng của nàng.

“Được……” Nàng lại lên tiếng, nhưng tất cả tâm tư sớm tập trung ở ngón tay đang vuốt ve môi nàng.

“Nếu không đi, em sẽ không đi được nữa đâu.” Hắn trầm giọng cảnh cáo, trong mắt tràn ngập tình dục khiếp người.

“Vậy…… Đừng để em đi……” Lòng nàng đã luân hãm trong cặp mắt đen sâu không thấy đáy của hắn.

Hắn rốt cuộc không khắc chế được, lại cúi đầu hôn nàng, cuồng dã dao động môi trên môi nàng, khẽ mút lấy, tay cũng không tự chủ được kéo cao áo nàng, luồn tay vào xoa nắn bộ ngực sữa no đủ của nàng.

Nàng run rẩy một chút, cả người mềm nhũn vô lực.

Hắn một phen thừa thế ôm lấy nàng, đặt nàng xuống đệm, rồi bỏ kính mắt, cả người đặt trên nàng, vừa hôn nàng vừa cởi quần áo nàng, vội vàng lại khát vọng tìm thứ ấm áp nhất trên người nàng……

Toàn thân nàng lộ ra trọn vẹn, hiện ra như ánh trăng trong sáng dưới ánh sáng màu, hắn nhìn mà hoa mắt không nghĩ được gì, hồn phách mê đi, thầm muốn hôn lên toàn thân nàng, đem nàng hòa vào cơ thể mình như sinh ra đã thế.

Nàng e lệ hôn lại hắn, hai mươi lăm năm qua đây là lần đầu tiên nàng muốn giao mình cho một người đàn ông, nàng hy vọng là của hắn, hy vọng người nàng yêu nhất có thể có được tất cả của nàng, bởi vậy không cố kỵ, hoàn toàn để hắn tác cầu mỗi tấc da thịt nàng.

Nhưng nàng không nghĩ tới sự ngọt ngào âu yếm sẽ làm người ta muốn phát điên, khi hắn cởi bỏ áo lót của nàng, ngậm lấy nhũ tiêm của nàng, nàng cơ hồ sợ hãi kêu ra tiếng, cả người căng cứng lên.

Phản ứng ngây ngô của nàng chọc hắn cười khẽ đầy yêu thương, hắn xoay người ôm lấy nàng, càng thêm không kiêng nể gì mút lấy nụ hoa trên tuyết phong, tay chậm rãi di chuyển tới giữa hai chân nàng, tìm được ôn tuyền (suối nước nóng, ôi ôi cái sự ví von sởn gai ốc) hắn khao khát nhất.

“A……” Nàng ngửa đầu thở gấp, thở dốc vì kinh ngạc.

“Đừng sợ……” Hắn ghé vào bên tai nàng dỗ dành.

“Em không sợ…… Chỉ là…… A……” Nàng không muốn để hắn xem thường, nhưng dưới sự làm càn của ngón tay hắn, nàng nhịn không được lại rên rỉ ra tiếng.

Hắn cực kỳ yêu bộ dáng yêu kiều của nàng khi ở dưới thân hắn, cái loại phong tình mị thái này, chỉ hắn mới có thể thấy được, hắn sẽ vĩnh viễn khắc sâu trong trí nhớ, vĩnh viễn trở thành trân quý hắn độc quyền sở hữu.

Hắn lùi lại, cởi áo sơmi, quần dài, trở lên giường ôm nàng cùng nhau giao triền, âu yếm thân thể nàng, hôn sâu đôi môi nàng, khi hô hấp hai người càng lúc càng dồn dập, sự nhẫn nhịn của hắn đã đạt cực hạn, cuối cùng, hắn ôn nhu tiến vào trong cơ thể nàng, làm nơi nóng bỏng của nàng gắt gao vây quanh giữ chặt hắn, truyền sự ấm áp cho hắn.

Hạ thể tuy rằng đau đớn, nhưng không thể sánh kịp những xúc cảm phong phú hắn gây ra cho nàng, nàng lần đầu tiên biết được điều huyền bí trong chuyện nam nữ, thông qua ái ân, hai người yêu nhau mới có được viên mãn chân chính.

Cho nên, nàng không hối hận, bởi vì khi trả cái giá này, nàng cũng có được hắn.

Hắn hôn nàng, để nàng chậm rãi thích ứng sự tồn tại của hắn, tiếp theo, dưới sự âu yếm khiêu khích của hắn, nàng rất nhanh cháy lên, trong tiết tấu mạnh mẽ hữu lực, khoái cảm không gì sánh kịp tràn đến, nàng giống như bị hút vào lốc xoáy, tất cả ý thức đều bị cuốn vào, chỉ còn cảm quan kích thích trải rộng toàn thân.

“Tung Hoành!” Nàng gọi tên hắn.

“Anh yêu em……” Hắn vong tình nói nhỏ bên tai nàng.

Cao trào đột kích, bọn họ kích động thân thể lẫn nhau, tiếng hô hấp thô suyễn và tim đập dồn dập tạo thành bản hòa tấu xinh đẹp êm tai nhất trong đêm triền miên vô tận……

———-

Trời vừa sáng, Gia Cát Tung Hoành đã tỉnh.

Kích tình đêm qua giúp hắn một đêm ngon giấc, người khó có thể ngủ say như hắn cuối cùng phát hiện, ôm người con gái mình yêu đi vào giấc ngủ thì ra cũng là phương pháp hiệu quả chữa bệnh mất ngủ.

Nhìn nghiêng gương mặt ngủ sâu của Trình Duy Ân, hắn nhẹ nhàng vén mấy sợi tóc rối trên trán nàng, thật lâu không thể dời tầm mắt.

Ngay cả khi ngủ mơ nàng đều có vẻ hồn nhiên như vậy, biểu tình thả lỏng không hề phòng bị, hoàn toàn tin cậy dựa sát vào hắn, bộ dáng nàng an ổn vô lo nghĩ so với lúc khác còn mê người đáng yêu hơn.

Hắn cuối cùng hiểu được, yêu một người thì ra là phi lý tính như thế, một chút việc nhỏ đều có thể cảm động, mà một chút cảm động có thể làm cho người ta trở thành người khác.

Như giờ phút này, toàn bộ trái tim hắn đều tràn đầy, chỉ vì tỉnh lại lúc sáng sớm, nàng ở ngay bên người hắn.

Cúi xuống, hắn đặt một nụ hôn đầy yêu thương lên trán nàng, giúp nàng đắp lại chăn, không muốn đánh thức nàng, một mình xuống giường chỉnh trang.

Năm phút sau, hắn thay áo sơmi kẻ kiểu thoải mái, thần thanh khí sảng đi đến trước cửa sổ, nhìn Hồng Kông bên ngoài đang thức dậy trong làn sương mù, nghĩ ngợi chốc lát, quyết định thử liên lạc lại với Thiên Xu.

Mở máy tính, kết nối mạng, vào trang web “Bắc Cực Tinh”, hắn nhập mật mã, lập tức tiến vào khoảng không gian lập thể 3D của Bắc Đẩu Thất Tinh.

Nhấn chuột vào hình ảnh sao Thiên Xu, màn hình tối đen, Thiên Xu vẫn không đáp lại.

Hai hàng lông mày hắn nhíu chặt, Thiên Xu vẫn không muốn gặp hắn sao? Vì sao? Đang trầm ngâm, có báo hiệu người khác kết nối, hắn mở cửa sổ khác, Thiên Toàn Diêm Quýnh cũng đang trực tuyến.

“Thiên Quyền, nhiệm vụ ở Hồng Kông của ngươi thuận lợi chứ?” Gương mặt dương cương lạnh lùng của Diêm Quýnh để sát vào màn hình, hỏi hắn.

“Vẫn ổn. Ngươi đang ở đâu?” Hắn lập tức hỏi lại.

“Ta ở Nhật Bản, chờ chút nữa sẽ đáp máy bay đến Hồng Kông, đại khái buổi chiều sẽ đến, những người khác cũng sắp đến, ngươi không biết sao? Thiên Xu muốn chúng ta tập hợp ở đây!” Diêm Quýnh hiển nhiên cũng không biết Thiên Xu muốn hắn đến Hồng Kông làm gì.

“Thiên Xu không nói cho ngươi tới Hồng Kông để làm gì sao?” Hắn nhíu mày.

“Không, ngươi cũng không phải không biết, hắn thích nhất là thừa nước đục thả câu.” Diêm Quýnh hừ lạnh.

“Rốt cuộc hắn muốn làm gì?” Gia Cát Tung Hoành thì thào nói nhỏ.

“Có phải là muốn bọn ta giúp ngươi? Có điều, chuyện trên thương trường bình thường mình ngươi có thể thu phục, sao lại muốn năm người bọn ta tới giúp vui?”

“Có lẽ… Hắn muốn các ngươi đối phó ta……” Hắn cũng chỉ có thể suy đoán ra được kết luận như vậy.

“Đối phó ngươi? Vì sao? Ngươi làm chuyện gì sao?” Diêm Quýnh biến sắc.

“Ta? Ta không làm gì, chỉ là……” Chỉ là giống ngươi yêu phải một cô gái. Hắn than thở trong lòng.

“Này, Thiên Quyền, ngươi không sao chứ?” Diêm Quýnh có dự cảm không tốt lắm.

“Không có gì, chờ ngươi đến Hồng Kông chúng ta lại liên lạc.” Hắn nói qua màn hình, ngắt kết nối, gấp máy tính lại.

Buổi chiều Bắc Đẩu Thất Tinh sẽ lần lượt đến, tốt nhất hắn nên đưa Trình Duy Ân về nhà trước, hắn không hy vọng nàng bị cuốn vào trong cãi do ý kiến hắn và tổ chức bất đồng, lỡ xảy ra chuyện gì, thì mình hắn đối mặt là tốt rồi.

Đi đến bên giường, hắn khom người vỗ nhẹ tay nàng, kêu: “Dậy đi! Duy Ân.”

“Ừm……” Trình Duy Ân trở mình, tiếp tục ngủ.

“Nên dậy rồi, Trình Duy Ân tiểu thư.” Hắn buồn cười vỗ vỗ hai má nàng.

“Vâng, cháu biết rồi…… Má Trương……” Nàng vẫn nhắm mắt lẩm bẩm.

Hắn mỉm cười một trận, cúi đầu, dùng nụ hôn đánh thức con sâu ngủ là nàng.

Trình Duy Ân chỉ cảm thấy cái gì đó nóng rực bao phủ đôi môi nàng, nàng hơi kinh ngạc, mở mắt ra, vừa nhìn thấy Gia Cát Tung Hoành, kinh hoảng lập tức hóa thành lòng tràn đầy vui vẻ bất ngờ.

“Chào buổi sáng.” Hắn ngẩng đầu, lấy tay vuốt mái tóc hỗn độn của nàng, trong mắt lộ vẻ ôn nhu làm người ta rung động.

“Chào buổi sáng……” Nàng áy náy nhìn hắn, lúc sáng sớm hắn xem ra càng thêm tuấn dật nhã nhặn, làm người ta tim đập thình thịch.

“Rời giường đi! Anh đưa em về nhà, em một đêm chưa về, em trai em nhất định sẽ lo lắng.” Hắn mỉm cười.

“A! Nguy rồi…… A!” Vừa nghe hắn nhắc, nàng mới nghĩ đến chính mình ngủ ở ngoài một đêm, hoang mang rối loạn gấp gáp ngồi dậy, nhưng vừa ngồi dậy nàng lại phát hiện trên người không có mảnh vải nào, lại hô nhỏ một tiếng, nắm chăn bao lấy thân, mặt lập tức toàn màu đỏ.

Hắn nhìn nàng, cười thở dài: “Đừng che, anh đã thấy hết rồi.”

“Đừng nói nữa!” Nàng thẹn thùng liếc hắn một cái.

“Sao phải không nói? Em cực kỳ xinh đẹp!” Hắn thâm tình nói.

“Thật sao?” Nhiệt độ trên mặt nàng càng lúc càng tăng.

“Thật……” Hắn một tay ôm nàng vào lòng, cảm nhận hơi ấm từ nàng phát ra.

Nàng ôm lại hắn, hạnh phúc nhắm mắt lại, hưởng thụ cảm giác phong phú và an toàn trong vòng tay hắn.

Nàng không cần danh lợi phú quý, chỉ cần có thể nhìn thấy hắn đầu tiên khi mở mắt ra mỗi sáng, nàng đã là cô gái hạnh phúc nhất trên thế giới.

Hai người hôn nhau một lát, hắn lại hôn lên tóc nàng, mới nói: “Đi rửa mặt chải đầu một chút, chúng ta đi ăn sáng, sau đó anh đưa em về.”

“Được.” Nàng gật gật đầu, luyến tiếc rời khỏi vòng tay hắn, bọc chăn tiến vào phòng tắm.

2 thoughts on “Lãnh Lệ Chi Tinh – Chương 6.2 [15+]

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s