Posted in Lãnh Lệ chi tinh

Lãnh Lệ Chi Tinh – Chương 5.2

Sau một lúc lâu, hắn hơi ngẩng đầu, ghé vào trán nàng, trầm thấp hỏi: “Hiện tại, em còn cho rằng tôi lãnh khốc vô tình sao?” Nàng lắc đầu, si mê nhìn hắn.

Thấy đôi môi đỏ mọng của nàng thản nhiên hé mở, bộ dáng thở gấp gần như sắp chết ngạt của nàng, một chút lý trí còn sót lại của hắn cũng tuyên cáo tan rã, hắn ôm lấy mặt nàng, nặng nề mà hôn nàng, lúc này, trong kích tình mang cả ôn nhu, đầu lưỡi hắn cùng nàng dây dưa thật sâu, thật lâu ngừng không được.

Nàng chỉ cảm thấy một trận trời đất đảo lộn, giống như đang ở trung tâm gió lốc, mà hắn chính là cơn lốc vây khốn nàng!

Nhưng nàng tình nguyện suốt đời suốt kiếp bị hắn vây khốn, trở thành tù binh của hắn, chỉ cần có thể ở cùng chỗ với hắn, nàng cái gì cũng không để ý……

Không biết qua bao lâu, hắn xoay mình buông nàng ra, hít một hơi sâu, hô hấp vững vàng như chưa có chuyện gì xảy ra.

“Chờ tôi ba ngày, để tôi suy nghĩ một chút, xử lý xong vài việc, tôi sẽ tới tìm em.” Hắn giống như được đồng ý, nói xong liền đi khỏi phòng họp.

Nàng một mình ở lại trong phòng, thở dốc vô lực ngã ngồi trên ghế, toàn thân cao thấp còn lưu lại hơi thở và nhiệt tình của hắn.

Nàng sao có thể nghĩ hắn lạnh như băng? Vừa rồi nụ hôn nồng nhiệt, nóng bỏng cơ hồ đem nàng đốt thành tro, đôi môi hắn, cái ôm của hắn, đủ để cho nàng vượt qua mấy ngàn vạn mùa đông……

Chỉ là, vì sao hắn muốn nàng chờ ba ngày? Hắn muốn xử lý chuyện gì? Hắn…… Đã quyết định đón nhận nàng sao? Nàng  hưng phấn, tim đập loạn nhịp nghĩ, trái tim lơ lửng giữa không trung, thật lâu không thể rơi xuống đất.

Trong 72 giờ tiếp theo, nàng sẽ sống thế nào đây……

“Tiểu tử đó là ai? Mau tra cho ta! Không cần biết dùng phương pháp gì, ta đều phải tra ra chi tiết về hắn!” Đường Thiệu Tông bàn tay bị băng, đi qua đi lại trong văn phòng của hắn, tức giận đến mức nổi gân xanh, rống giận với thư kí.

“Nhưng…… Thiếu gia, chúng ta chỉ biết hắn tên “Gia Cát Tung Hoành”, trên thương trường được gọi là “Lãnh Lệ quý công tử”, là một cố vấn quản lí kinh doanh, cái khác tất cả đều không biết……”Namthư kí của Đường Thiệu Tông sợ hãi nói.

“Không! Người kia không đơn giản, cũng không phải người thường, hắn nhất định còn có cái gì đó ám muội, tìm thám tử tư điều tra hắn cho ta, ta không tin là không tra ra lai lịch của hắn!” Hắn tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.

Bị Gia Cát Tung Hoành làm thủng một lỗ ở tay, hắn nằm viện ba ngày, bác sĩ nói tay hắn bị hoại tử, ngón trỏ và ngón giữa tay phải xem như bị phế, không thể cử động nữa, nói cách khác, tay phải hắn chỉ còn lại ba ngón tay vô dụng, sau này ngay cả cầm đũa cũng có vấn đề.

Thật đáng hận! Kế hoạch bị cản trở, hắn trộm gà không được còn mất nắm gạo, chẳng những bị thương, còn bị người khác nắm trong lòng bàn tay, làm sao nuốt trôi được cục tức này? Từ khi tiếp nhận nghiệp vụ Á Châu (theo ngu ý của editor thì đây là công ty con của Tập đoàn Đức Lai) trong tay cha mình tới nay, đây là lần đầu tiên hắn ngã thảm hại, sau này hắn còn mặt mũi nào đứng trước cha? Cho nên, vô luận thế nào hắn cũng phải báo thù này, ánh mắt phát ra tia sáng của Gia Cát Tung Hoành làm bị thương hắn tuy làm người ta kinh hãi, nhưng vì vậy hắn mới muốn điều tra kĩ, người bình thường tuyệt đối không thể có loại năng lực quỷ dị này, chỉ cần tra ra, hắn nhất định sẽ làm Gia Cát Tung Hoành không thể sống yên trên thương trường……

“Nhưng hiện tại trọng yếu hơn cả vẫn là chuyện công ty chứ?” Thư ký ngập ngừng hỏi lại.

“Cái gì?” Hắn trừng mắt nhìn thư ký.

“Vừa rồi…… Ông chủ gọi điện nói triệu hồi Tài chính Á Châu về Mỹ, tạm dừng việc thu mua ở đây.”

“Ông ấy muốn đình chỉ công tác của ta?” Hắn chấn động.

“Đúng vậy.”

“Vì sao?”

“Vì cổ phiếu đưa ra thị trường ở Mỹ của tập đoàn tựa hồ có chỗ không ổn, giảm không ngớt trong mấy ngày liền, dù không biết là nguyên nhân gì, tuy nhiên có tin là có người ở đằng sau thao túng tất cả……” Thư ký thành thật nói.

Đường Thiệu Tông sửng sốt, trong đầu hiện lên nụ cười lãnh lệ của Gia Cát Tung Hoành, vừa sợ vừa giận, hô nhỏ: “Có phải do hắn trả thù?”

“Ai?”

“Còn ai vào đây? Gia Cát Tung Hoành!”

Hắn tức giận đấm tay vào mặt bàn. “Đáng chết! Tuyệt đối không sai, loại xiếc này đúng là sở trường của hắn……”

“Chúng ta nên làm gì bây giờ?”

“Chúng ta không trở về Mỹ, tin ta, chỉ cần trừ bỏ hắn, tập đoàn sẽ không sao. Nói cho cha ta, ta sẽ nhanh chóng giải quyết vấn đề……” Đường Thiệu Tông âm ngoan cười.

Chỉ cần không có Gia Cát Tung Hoành, tất cả sẽ trở lại như cũ, xí nghiệp Hải An cùng Trình Duy Ân đều là của hắn, Tập đoàn Đức Lai cũng sẽ bình yên vượt qua nguy cơ lần này.

Đúng vậy, chỉ cần không có Gia Cát Tung Hoành……

Gia Cát Tung Hoành đã hai ngày không tới xí nghiệp Hải An, hắn muốn tĩnh lặng một mình, bởi vậy vẫn ở khách sạn, suy ngẫm về khả năng giữa hắn và Trình Duy Ân.

Hắn luôn luôn cân nhắc, vì Trình Duy Ân mà vi phạm mệnh lệnh của Thiên Xu đến tột cùng có đáng không, bỗng nhiên hắn có thể cảm giác được sự giằng xé và dày vò của Diêm Quýnh khi vì Đông Tâm Ngữ mà phải phản bội tổ chức.

Hiện tại đổi là hắn, hắn cũng lâm vào tình cảnh khốn khổ hệt như vậy, tình yêu đang chiến đấu kịch liệt cùng nguyên tắc vững vàng trong đầu, đột nhiên, sinh mệnh hắn không còn thẳng tắp, sự xuất hiện của Trình Duy Ân làm cho hắn phải lựa chọn, tuy nhiên…… Sau khi chọn tình yêu, hắn sẽ không thể lường được kết quả.

Đối với cạnh tranh trên thương trường, hắn nắm chắc. Nhưng đối với tình yêu, hắn lại không thể chắc chắn, chỉ vì giữa hắn và Trình Duy Ân còn vướng một Thiên Xu.

Hai ngày hai đêm, hắn chưa từng chợp mắt, cuối cùng vào sáng sớm ngày thứ ba, hắn đã nhận rõ một sự thật.

Hắn thích Trình Duy Ân! Vô cùng thích!

Mới hai ngày không thấy, hắn đã bắt đầu nhớ nụ cười tươi tắn của nàng, nhớ sự lỗ mãng, sơ ý, chân thành, xúc động của nàng……

Bỏ lỡ Trình Duy Ân, phần đời còn lại của hắn có lẽ sẽ vĩnh viễn sống trong cô tịch cùng hối hận, mỗi lần ở cùng nàng, dây cót trong cơ thể hắn có thể hơi lơi lỏng, sự đơn thuần trong sáng của nàng vừa vặn có thể cân bằng tâm lí hắn khi bị hãm sâu vào thế giới xảo trá hay thay đổi, ngươi lừa ta gạt, làm hắn quên đi nhiều việc vặt đáng ghét.

Vì vậy, hắn càng không thể để nàng rời xa mình!

Hắn vẫn biết mình muốn gì, chỉ cần nhận định rõ là sẽ toàn lực ứng phó, quan niệm này thúc đẩy hắn trong mỗi lần chơi trò chơi tiền tài (anh ác vừa thôi, anh làm bao người trên thương trường điêu đứng mà chỉ cho đó là trò chơi à?).

Nhưng là, ý tưởng muốn có một người con gái với hắn mà nói vẫn là lần đầu tiên, nói thật, Trình Duy Ân chân chất cũng không phải quá xuất sắc, nhưng nàng cho hắn cảm giác vô cùng thoải mái, nếu có thể sống cả đời cùng cô gái như vậy, hẳn sẽ là một việc rất tốt……

Cứ quyết định vậy đi!

Hắn mở máy tính, chuẩn bị lên mạng nói chuyện với Thiên Xu (có nên edit là chat cùng Thiên Xu không nhỉ?), hắn muốn nói cho Thiên Xu, nếu muốn mua công ty hắn sẽ tìm một công ty lớn hơn xí nghiệp Hải An, vì không thể tìm được cô gái nào phù hợp với hắn như Trình Duy Ân.

Đang muốn gõ bàn phím thì có người gõ cửa, hắn đứng dậy ra cửa, tay vừa định mở, sắc mặt lập tức khẽ biến.

Xuyên qua cửa nhìn hình bóng mơ hồ bên ngoài, hắn lập tức nhận ra ai tới.

Thiên Ki Địch Kiếm Hoài!

Hắn đến Hồng Kông làm gì? Chẳng lẽ…… Thiên Xu đã sớm đoán được sẽ có kết quả như vậy? Nên phái Địch Kiếm Hoài đến giám thị hắn? Hắn trầm mặt mở cửa, quả nhiên, soái ca Địch Kiếm Hoài với mái tóc nâu dài đứng tựa vào bức tường cạnh cửa, vẻ mặt nhàm chán lên tiếng chào hắn.

“Hi! Thiên Quyền.”

“ Thiên Xu phái ngươi đến sao? Thiên Ki.” Hắn đẩy đẩy gọng kính, lạnh lùng hỏi.

“Đúng, không chỉ ta, những người khác sau khi xong nhiệm vụ của mình đều sẽ đến……” Địch Kiếm Hoài hai tay cho vào túi quần, điềm nhiên đi vào.

“Những người khác đều đến? Vì sao?” Lần đầu tiên hắn không rõ dụng ý của Thiên Xu, Thiên Xu muốn mọi người tập hợp ở Hương Cảng rốt cuộc để làm gì?

“Không biết.” Địch Kiếm Hoài nhún nhún vai, hắn không giống người khác, từ trước tới giờ hắn luôn lười phỏng đoán suy nghĩ của Thiên Xu, dù sao Thiên Xu muốn hắn làm gì hắn sẽ làm cái đó, chẳng cần tốn nơron thần kinh cho mấy việc vô nghĩa (anh thật sự quá lười, khiến em nghi ngờ về chỉ số IQ của anh. Mà thực ra em cũng lười thế thôi).

“Ngươi không biết? Những người khác thì sao? Mọi người đều không biết?” Gia Cát Tung Hoành có dự cảm không tốt lắm, các thành viên Bắc Đẩu Thất Tinh ngoài đảo Bắc Cực Tinh, chưa bao giờ tập hợp toàn bộ ở nơi khác, bởi vậy, càng có vẻ không bình thường.

Địch Kiếm Hoài đi tới giường lớn, cả người nằm ườn ra, vừa nới rộng thắt lưng vừa trào phúng nở nụ cười.

“Thiên Quyền, trong chúng ta trừ ngươi còn ai đoán được tâm tư của Thiên Xu? Hỏi ta cũng vô dụng, ta cái gì cũng không biết, chỉ biết lần này đến Hồng Kông là để nghỉ phép……”

Gia Cát Tung Hoành nhíu mày, ngồi vào bàn, gõ bàn phím kết nối với “Bắc Cực Tinh”, hắn muốn trực tiếp tìm Thiên Xu để hỏi.

Nhưng thật bất ngờ, bình thường chỉ cần vừa lên Thiên Xu sẽ tự động hiện than, lần này lại không thấy bóng dáng, hiện tượng này càng làm hắn bất an.

Có vấn đề……

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s