Posted in Lãnh Lệ chi tinh

Lãnh Lệ Chi Tinh – Chương 3.2

“Đương nhiên không phải.” Hắn mỉm cười, lại một lần nữa để Trình Duy Ân thấy được nụ cười thực sự của mình. Hắn phát hiện, sự thẳng thắn của nàng khó làm người ta giữ được khoảng cách với nàng, và cũng rất khó giữ được cảnh giác với nàng.

Nàng kinh ngạc nhìn hắn tươi cười, có chút ngây ngốc……

Đây là lần đầu tiên hắn lộ ra nụ cười có sinh mệnh, có độ ấm, khi cười lên hắn thật…mê người!

Nàng kích động đến mức thở mạnh, ngực phập phồng, rồi lại cười sáng lạn.

“Vậy là tốt rồi, tôi tưởng tôi làm anh ngán ăn, thế là đã mắc tội lớn.” Nàng tự giễu nói.

“Cô tuyệt đối không làm cho đàn ông chán ghét.” Hắn nhìn nàng, lần đầu lưu lại ánh mắt chăm chú trên mặt nàng.

Nàng không phải cô gái quá đẹp, nhưng điều thật sự làm cho người ta chú ý tới nàng, là khí chất của nàng.

Tuy là một thiên kim tiểu thư, nhưng nàng có khí chất trong sáng đáng yêu như cô gái nhỏ nhà hàng xóm, không làm người ta thấy áp lực, nụ cười tươi trong sáng ấm áp khiến nàng có vẻ độc đáo mà ý nhị, ở cùng nàng chỉ cảm thấy thoải mái, giống như ở trước mặt nàng có thể dỡ xuống lớp vỏ bọc bên ngoài, yên tâm để nàng an ủi tâm hồn……

Nàng có chút kinh ngạc, không đoán được hắn cũng có thể khen người ta, tim đập mạnh, hơi không thoải mái cúi đầu, vén chút tóc lòa xòa ra sau vành tai.

“Thật không? Cũng không chắc, em trai tôi thường nói đàn ông đều bị bộ dáng tôi dọa chạy hết……” Động tác ngượng ngùng của nàng hấp dẫn hắn, mắt hắn không thể di chuyển khỏi gương mặt hơi hồng của nàng, mấy sợi tóc không an phận lòa xòa, ngoài ý muốn làm nàng thêm phần quyến rũ.

Quyến rũ……

Thật kỳ quái, trong cái đầu tràn ngập con số, quyền lực, kế sách công kích của hắn làm sao có thể xuất hiện từ ngữ này? Người trong mắt hắn chỉ phân ra loại bạn hoặc thù, chẳng phân biệt nam nữ, hai mươi tám năm qua, phụ nữ chưa bao giờ có thể ảnh hưởng tới hắn, hắn cũng ít chú ý các đặc điểm của họ, Khai Dương Đoàn Duẫn Phi còn bởi vậy giễu cợt hắn là người không có nhiệt tình “khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo”!

Đúng vậy, hắn không nhiệt tình, bởi vì nhiệt tình chỉ có thể làm năng lượng cho người ta, cũng không thể cho người ta trí tuệ, nhiệt tình nhiều càng làm đầu óc mê muội, phán đoán sai lầm, gây nên hậu quả khó lường, cho nên hắn không phóng túng cảm xúc bản thân, cũng không để việc gì ảnh hưởng vui buồn yêu ghét, trải qua hơn mười năm sau thời gian bị nghiên cứu thống khổ, hắn đã sớm quyết định, ngoại trừ chính hắn, không ai có thể khống chế hắn, tất cả đều phải do hắn quyết định, bao gồm hơi thở, nhịp tim, cùng sống chết của bản thân.

Nhưng giờ phút này nhìn Trình Duy Ân, bỗng nhiên hắn có loại cảm giác vi diệu, trong cơ thể hắn như có cái gì đang nhảy lên……

Nàng ngẩng đầu, ánh nhìn vừa vặn chạm vào ánh mắt mê hoặc của hắn, toàn bộ tâm hồn thiếu chút nữa bay hết, nhưng nàng cũng nhanh chóng thanh tỉnh lại sau cơn rung động.

Trăm ngàn lần đừng thích hắn! Tuyệt đối đừng….. (chị giống Tâm Ngữ tỷ thật đó, rất rõ ràng tình cảm của mình)

Nàng không ngừng tự nhắc trong lòng, Gia Cát Tung Hoành rất thành thục, cũng rất có mị lực, nhưng hắn cũng xa cách không thể thành đôi, đem hắn trở thành đối tượng yêu, sẽ chỉ đổi lấy kết cục tan nát cõi lòng.

Lý trí khống chế tốt mơ mộng của bản thân, nàng hắng giọng, đổi đề tài.

“À…… Gia Cát tiên sinh, anh thấy xí nghiệp Hải An của chúng tôi có thể vượt qua thời buổi kinh tế đình trệ này không?”

“Nếu vấn đề tài chính của công ty không được giải quyết, cho dù chưa bị thu mua, cũng rất nguy hiểm.” Hắn cố thu hồi những ý nghĩ đang rong ruổi, lấy lại bình tĩnh, chuyên tâm trả lời vấn đề của nàng.

Nàng nghe được hai hàng lông mày nhíu lại, tự trách nói: “Đều do tôi! Tôi căn bản không có năng khiếu quản lí kinh doanh, ba tôi giao công ty cho tôi thật sự là quyết định sai lầm.”

“Kinh doanh một công ty vốn không phải chuyện dễ dàng.” Hắn quay đầu nhìn nàng, tinh tường cảm nhận được sự suy sụp trong giọng nàng.

“Tôi thật hy vọng em trai có thể sớm nhận lấy trọng trách, dù sao sau này công ty vẫn là giao cho nó……” Nàng thở dài.

“Vì sao? Cô không muốn nắm Hải An trong tay sao?” Hắn nhướn mày, cảm thấy kinh ngạc.

“Không, loại cạnh tranh thương trường này không hợp với tôi chút nào, tôi vẫn muốn quay về trường học tiếp.” Nàng rất hiểu tính mình, không thể đối mặt với những việc và con người biến hóa khôn lường.

“Cô thực không để ý tới tiền tài và danh lợi? Đem toàn bộ xí nghiệp chắp tay tặng cho em trai?” Hắn nhìn nàng với ánh mắt sắc bén lợi hại.

“Danh lợi tài phú? Quên đi, ba vốn muốn em tôi tiếp nhận Hải An, không cần phải tranh……”

“Điểm yếu nhất trong nhân tính chính là tham, vĩnh viễn không thể ngăn cản bị danh lợi dụ hoặc, cho dù là người thân cũng tính toán chi li, huống chi lại là một xí nghiệp lớn như vậy. Cô chẳng lẽ không hiểu, tiền tài trong thế giới này, phải không ngừng tranh đoạt, mới có thể trở thành chính mình?” Hắn lạnh lùng cười.

Ở thương trường nhiều năm, hắn sớm thấy rõ bộ mặt tham lam của nhân loại, đừng nói người sơ, cho dù thân như cha con cũng thường xuyên chém giết nhau vì tiền. Cho nên, hắn không tin nàng không mơ ước tới xí nghiệp Hải An.

Trình Duy Ân bị vẻ mặt lạnh lùng của hắn làm chấn động một chút, giờ phút này, nàng mới nhìn rõ Gia Cát Tung Hoành cũng là một thương nhân thật sự vì lợi ích của mình!

“Tôi tin luôn còn những người tồn tại mà không cần danh lợi!” Nàng không cho là đúng.

“Những người đó không phải không cần, mà là năng lực không đủ, bọn họ có tranh với người khác nhưng không được, nên chỉ có thể buông tay.” Trong quan niệm của hắn, “không cần” chính là lí do của kẻ yếu mà thôi.

Nàng bất khả tư nghị (không thể tin nổi) với cái lí luận bén nhọn của hắn, người đàn ông này thoạt nhìn nhã nhặn cao quý, có lẽ còn hung ác nghiêm khắc hơn bất kì ai……

“Tôi không cho là vậy, thực sự không cần danh lợi là do đã thấy được giá trị của sinh mệnh, chỉ cần hạnh phúc là đủ rồi, nếu tôi được chọn, tôi sẽ bỏ mặc hết thảy những gì đang có để theo đuổi hạnh phúc chân chính của mình.” Nàng phản bác hắn.

“Theo đuổi hạnh phúc chân chính của mình? Bây giờ còn ai chú ý tới hạnh phúc khoái hoạt?” Hắn cười châm chọc.

“Chỉ cần là người bình thường đều có. Chẳng lẽ anh cho rằng danh lợi quan trọng hơn hạnh phúc khoái hoạt của bản thân?” Hắn ngẩn ra, lời của nàng đã đánh trúng đến điểm cân bằng đang chống đỡ trong lòng hắn.

Cho tới giờ, hắn luôn chỉ cân nhắc ích lợi ít hay nhiều và sự thành bại của nhiệm vụ, chưa từng suy tính về hạnh phúc của chính mình, lại càng không suy tư về vấn đề hắn có hạnh phúc hay không, giá trị sống duy nhất của hắn, chính là bán mạng cho Thiên Xu!

Bởi vì chỉ khi không hi vọng xa vời về cái gọi là “hạnh phúc khoái hoạt”, hắn mới có thể thản nhiên mà đối diện sự thật mình là người đột biến.

Nhưng hiện tại, nàng lại nói chuyện với người đột biến là hắn về cái gì mà hạnh phúc khoái hoạt, nàng thì biết gì? Người bình thường thì sao? Người bình thường có thể vì lợi ích chính mình mà tàn nhẫn tước đoạt hạnh phúc của những người đột biến như họ……

Tâm tư đột nhiên biến chuyển, giận dữ làm cho mắt hắn nhanh chóng nóng rực, chén rượu hắn nhìn chăm chú hơi gợn sóng, hắn cả kinh, vội vàng nhắm hai mắt, tay đặt trên trán cúi đầu che giấu.

“Anh sao vậy? Tôi…… Tôi nói sai rồi sao?” Nàng kinh hoảng hô nhỏ.

“Không, cô không nói sai, tôi chỉ là……” Hắn hít một hơi, cố gắng nén nỗi uất giận trong ngực xuống.

Bộ dáng của hắn rất kỳ quái! Nàng vội vàng đứng dậy đi tới bên hắn, cúi người vội hỏi: “Gia Cát tiên sinh, anh sao vậy? Không thoải mái sao?”

“Không sao……” Trước tiên hắn phải làm chính mình bình tĩnh lại mới được, nếu không chùm tia laser trong đồng tử mắt sẽ bắt đầu ngưng tụ rồi bắn ra.

“Để tôi xem!” Nàng lo lắng ngồi xổm xuống, muốn sờ thử trán hắn xem có nóng không, nhưng mới nhẹ nhàng đụng tới tay hắn, đã bị hắn dùng sức hất ra.

“Tôi nói là không sao!” Hắn bất giác trừng mắt quát khẽ, không nghĩ rằng lại vừa vặn cùng nàng bốn mắt nhìn nhau.

“Anh……” Nàng bị động tác và giọng điệu hung ác của hắn làm hoảng sợ, nhưng càng khiến nàng kinh ngạc là đôi đồng mâu của hắn có hai đạo ánh sáng trắng xẹt qua nhanh như điện…… Hắn cơ hồ lập tức ấn đầu nàng vào ngực mình, cấp bách quát khẽ: “Đừng nhìn! Đừng nhìn mắt tôi!”

Nàng cứ quỳ xuống hai chân hắn (có thể hình dung là anh đang ngồi ghế lấy tay che mặt, còn chị thì vì muốn xem mắt anh nên ngồi xổm dưới đất để nhìn từ dưới lên, nên lúc anh cuống lên cúi xuống ôm chị vào lòng thì chị bị ôm trong tư thế nửa ngồi xổm nửa quỳ, giải thích tuy khó hiểu nhưng cảnh này thật sự rất lãng mạn), lẳng lặng vùi đầu trong lòng hắn, hoàn toàn không rõ chuyện gì đã xảy ra, trong đầu là hai luồng ánh sáng quỷ dị, tai nghe nhịp tim đập trầm ổn hữu lực của hắn, mà mũi cũng tràn ngập hơi thở nam tính nhẹ nhàng khoan khoái của hắn.

Khó lòng phòng bị, lòng của nàng lập tức hãm sâu vào……

Người trong nhà ăn đều nghĩ họ là một đôi tình lữ yêu nhau cuồng nhiệt, mọi người hiểu ý mỉm cười, không ai mở miệng quấy rầy.

Qua một lúc lâu, mắt Gia Cát Tung Hoành mới giảm nhiệt độ, hắn buông nàng ra, đẩy đẩy kính mắt, thấp giọng nói: “Chúng ta đi thôi!” Nàng nhìn mắt hắn, dụi mắt mấy cái, lại chớp mắt mấy cái.

Mắt hắn…… Đã biến về màu đen!

One thought on “Lãnh Lệ Chi Tinh – Chương 3.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s