Posted in Lãnh Lệ chi tinh

Lãnh Lệ Chi Tinh – Chương 2.2

Ngay lúc tên tùy tùng kia nhanh tay sắp bắt được nàng, Gia Cát Tung Hoành xoay mình ra tay bắt lấy cổ tay người nọ, không nhanh không chậm nói: “Đừng náo loạn nữa, làm khó một cô gái, chẳng lẽ chúng mày muốn mọi người chê cười sao?” Hắn nhúng tay làm cho Trình Duy Ân ngây người một chút, nói thật, bị Đường Thiệu Tông quấy rầy, nàng đã sớm quên sự tồn tại của hắn.

Đường Thiệu Tông thấy có người ra tay giúp Trình Duy Ân, nheo mắt lại đánh giá, không để con người tuấn nhã này vào mắt chút nào.

“Xú tiểu tử, việc của bổn đại gia tốt nhất mày đừng động vào, nếu không thì bị thương tao cũng không chịu trách nhiệm.”

“Thiếu đông của Tập đoàn Đức Lai làm khó dễ một cô gái ở sân bay, anh không sợ tin tức này lan ra, tổn hại danh dự nhà họ Đường sao?” Gia Cát Tung Hoành đương nhiên cũng nghiên cứu về Đường Thiệu Tông, vị công tử xuất thân nhà giàu phong lưu háo sắc này làm nhiều việc càn rỡ ác bá, bình luận của thương giới đối với hắn cũng không sai.

“Hừ, mày cũng tinh mắt đấy, nhận ra Đường Thiệu Tông ta……” Đường Thiệu Tông sắc mặt vừa lòng.

“Đường thiếu gia chuyện xấu quá nhiều, tôi sao lại không biết?” Gia Cát Tung Hoành nở nụ cười khinh miệt.

“Mày……” Đường Thiệu Tông biến sắc, lửa giận dâng cao.

Trình Duy Ân lo lắng “chuyên gia” nàng tốn bốn mươi vạn mời đến sẽ chịu khổ trên chiến trường, liền kêu nhỏ: “Thiên Quyền tiên sinh, chúng ta đi thôi……” Đường Thiệu Tông giật mình, thì ra tiểu tử này là đồng bọn với Trình Duy Ân, tức giận đến mặt mũi vặn vẹo, liếc tùy tùng của hắn ra hiệu.

Tên bị Gia Cát Tung Hoành giữ tay hiểu ý, một tay kia không hề báo trước liền đấm tới mũi Gia Cát Tung Hoành, Trình Duy Ân thấy thế kinh ngạc há hốc mồm, nghĩ rằng giờ thì xong đời, vị Thiên Quyền dáng vẻ hào hoa phong nhã sẽ bị đánh cho mặt mũi bầm dập.

Nhưng lo lắng của nàng chỉ là dư thừa, Gia Cát Tung Hoành mắt chợt lóe, dễ dàng tránh được nắm đấm của người nọ, hơn nữa vẫn chưa làm gì tiếp, thì người nọ tựa như bị cái gì đánh trúng, hô to một tiếng, cầm bàn tay chính mình ngã xuống một bên.

Một người khác lập tức vọt lại, nhưng hắn chỉ mới bước được hai bước, đột nhiên cảm thấy hai luồng gì đó nóng rực chiếu vào mắt, tiếp theo hai mắt bị một trận đau đớn, đau đến mức ôm chặt mắt ngã xuống đất kêu điên cuồng.

Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người đang chứng kiến ngây ra, chính Đường Thiệu Tông cũng không rõ hai tên tùy tùng thân thể cường tráng của hắn bị đánh ngã ra sao.

Trình Duy Ân lại ngây ngốc đứng tại chỗ, chỉ vì trong nháy mắt vừa rồi nàng tựa hồ thấy mắt Thiên Quyền chợt lóe sáng, tiếp theo hai gã kia gục xuống……

Thật sự là rất quỷ dị! Nàng kinh ngạc nghĩ.

Sự việc này đã khiến đội bảo an của sân bay tới, Gia Cát Tung Hoành bình tĩnh nhìn mọi người xung quanh, mỉm cười, xoay người kéo tay Trình Duy Ân rời đi.

Trình Duy Ân bị kéo đi nhưng vẫn quay đầu nhìn lại, cho tới khi ra khỏi sảnh sân bay, đi vào bãi đỗ xe, mới giật mình hoàn hồn, không hiểu ra sao hỏi: “Này, vừa rồi…… Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

“Không có gì.” Hắn thản nhiên nói.

“Sao có thể không có việc gì? Anh đánh họ bị thương……” Nàng mở lớn miệng.

“Cô thấy tôi ra tay sao?” Hắn buông tay nàng ra, hỏi lại như chưa có gì xảy ra.

Trên thực tế, hắn chỉ dùng tia laser trong mắt bắn ra giáo huấn hai người kia một chút thôi, loại việc này không cần giải thích với Trình Duy Ân, mỗi thành viên Bắc Đẩu Thất Tinh đều có siêu năng lực biến chủng, trên cơ bản, đây là bí mật của họ.

“Không ư……” Nàng thì thào.

“Không phải, việc họ bị thương không liên quan tới tôi.” Hắn khẳng định chắc chắn.

“Nhưng……” Nàng vẫn cảm thấy rất đáng nghi.

“Xe cô ở đâu?” Hắn lười không muốn nói thêm, bước về phía trước.

Nàng biết hắn không muốn nói tiếp, liền đuổi theo sát sau lưng hắn, miệng lẩm bẩm: “Tôi chỉ muốn biết ánh mắt của anh có phải đã sáng lên không thôi……”

Gia Cát Tung Hoành rùng mình, phút chốc đứng lại, quay đầu nhìn nàng chăm chú, biểu tình nghiêm túc. “Cô nói gì?”

Nàng bị bộ dáng tuấn lệ của hắn làm chấn động, cuống quít dừng bước, khó hiểu nói: “Sao vậy?”

“Cô vừa nói gì?” Hắn thực cảm thấy ngoài ý muốn, nàng lại có thể phát hiện ánh sáng nhạt ở đáy mắt hắn! Chuyện này chưa từng có người nào chú ý tới……

“Không có gì, đại khái là tôi hoa mắt, nghĩ là mấy tên tay chân của Đường Thiệu Tông ngã xuống có liên quan đến ánh mắt sáng lên của anh……” Nàng cười cười, bỗng nhiên cảm thấy mình thật ngu xuẩn, ánh sáng trong mắt hắn nhất định là phản quang từ đèn trong đại sảnh sân bay, không cái gì đáng ngạc nhiên.

Gia Cát Tung Hoành vẫn nhìn nàng chằm chằm, ai nói Trình Duy Ân sơ ý? Sức quan sát của nàng rất tốt! Xem ra, hắn cần phải cẩn thận một chút mới được.

“Đúng vậy, nhất định là cô hoa mắt.” Hắn thuận theo lời nàng, trong lòng đã sinh cảnh giác.

“Nói cũng đúng!” Nàng cười tự giễu, đi tới chỗ xe mình, mở cửa xe, trước khi lên lại nhịn không được hỏi: “Có điều, tôi rất muốn biết anh dùng phương pháp gì đánh ngã hai người kia.”

Hắn mở cửa xe phía cạnh ghế lái (Trình Duy Ân lái xe, anh này ngồi cạnh), liếc nàng một cái, châm chọc nói: “Tôi không đánh hai người kia, Trình tiểu thư, người đánh thực sự là cô.” Nói xong, hắn thản nhiên ngồi vào xe.

Nàng hơi kinh ngạc, bị hắn nói làm mặt đỏ lên.

Lại không phải sao? Nàng đấm Đường Thiệu Tông một cú rất mạnh, mọi người đều thấy, còn hắn cùng hai gã tùy tùng kia cũng chưa từng động thủ, từ đầu tới cuối đều chỉ né tránh mà thôi.

Ngượng ngùng ngồi trên xe, khởi động động cơ, hướng tới khách sạn, nàng không đề cập chuyện vừa rồi nữa, sửa lời nói: “Có cần tôi nói rõ về chuyện ngày mai với anh không? Hải An của chúng tôi……”

“Không cần, toàn bộ giao hết cho tôi xử lý, bây giờ đưa tôi đến khách sạn, ngày mai, cô ở tòa nhà chính của xí nghiệp Hải An chờ tôi là được.” Hắn cúi đầu xem tư liệu lấy từ cặp da, cũng không ngẩng đầu lên nói.

“Nhưng, anh khẳng định anh nhất định có thể……”

“Tôi khẳng định.” Hắn quay đầu nhìn nàng, trên mặt có kiên định, chân thực đáng tin.

“Ồ……” Nàng không quá yên tâm mà thở ra một hơi.

Người này tuy trầm ổn chắc chắn, làm cho người ta có cảm giác thực tin cậy, nhưng điều mà xí nghiệp Hải An phải đối mặt là Tập đoàn Đức Lai tài lực khổng lồ, cùng các cổ đông lớn không giữ tín nghĩa.

Hắn muốn dùng cách gì để cứu lại công ty của nàng? Đáp án chỉ có thể chờ ngày mai mới có thể công bố.

Hội nghị của xí nghiệp Hải An diễn ra vào mười giờ sáng, Đường Thiệu Tông là đại diện Tập đoàn Đức Lai chín giờ đã đến tòa nhà chính của xí nghiệp Hải An, hơn nữa thị uy đi lại tuần tra từng phòng ban, sắc mặt đắc ý dạt dào như muốn nói cho mỗi nhân viên, hắn lập tức sẽ trở thành chủ mới của xí nghiệp Hải An.

Trình Duy Ân một đêm không ngủ, sáng sớm mắt thâm quầng bước vào công ty, rất nhiều nhân viên lâu năm đều làm phiền nàng, hỏi việc liên quan tới chuyện công ty bị mua lại, mỗi người đều lo lắng không biết có nằm trong danh sách bị giảm biên chế, mất kế sinh nhai hay không.

“Yên tâm đi! Sẽ không sao, xin mọi người yên tâm tiếp tục làm việc.” Nàng tươi cười trấn an cảm xúc từng nhân viên, nhưng trời mới hiểu nàng lo lắng bao nhiêu, mắt thấy đã gần mười giờ, vị Thiên Quyền kia còn chưa thấy bóng dáng, hại nàng lo tới sắp bạc đầu.

“Chị, đừng lo! Thiên Quyền nhất định sẽ đến.” Trình Duy Trạch cũng là một cổ đông vì có chị làm chỗ dựa, đương nhiên, hắn cũng phải tới xem xem Thiên Quyền tột cùng trông như thế nào.

“Hắn sẽ đến sao? Vừa rồi chị gọi điện đến khách sạn, lễ tân nói hắn ra ngoài từ sớm, em nói xem, hắn có phải chỉ đến lộ cái mặt rồi chạy luôn chứ?” Nàng bắt lấy ống tay áo Trình Duy Trạch, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập kinh hoàng.

Hiện tại, tất cả hy vọng đều đặt trên người kia, nếu Thiên Quyền cứ chạy trốn như vậy, hôm nay nàng sẽ xong đời!

“Sẽ không, Bắc Đẩu Thất Tinh cũng không phải chỉ có hư danh, chị tin em đi.” Trình Duy Trạch vỗ vỗ vai nàng, hắn tuy nhỏ hơn Trình Duy Ân bốn tuổi, lại cao hơn nàng một cái đầu, người không biết thường nghĩ hắn là anh.

“Chị tin em, cũng rất muốn tin hắn, nhưng…… Theo tư liệu trong tay chị, Đức Lai đã mua trên thị trường hơn 40% cổ phần công ty, nếu kể cả cổ phần họ mua từ nhóm đổng sự, khẳng định vượt quá 50%…… Đến lúc đó……” Nàng mệt mỏi tựa đầu vào vai hắn, cảm giác đau lòng sâu sắc khi nghĩ các nguyên lão từng kề vai sát cánh với cha năm xưa, tới lúc khẩn yếu quan đầu đều phản chủ, nối giáo cho giặc.

“Sự tình chưa tới phút cuối, chưa nên dễ dàng bỏ cuộc, đây là câu tâm đắc của em rút ra khi chơi game.” Hắn nửa đùa cợt, cố làm dịu tâm tình của bà chị.

Nàng nghe vừa bực mình vừa buồn cười, ngẩng đầu trừng mắt với hắn. “Chơi điện tử giúp em rút ra châm ngôn này? Chị thật cảm động quá đi!”

“Vốn là vậy mà, có rất nhiều ví dụ về việc đến giây cuối cùng chuyển bại thành thắng!” Hắn nở nụ cười trẻ con.

“Quên đi, đầu chị đủ đau rồi, đừng nói về cái việc chơi game của em nữa, mau vào phòng họp chuẩn bị họp đi!” Nàng đẩy hắn vào, chỉ có thể cứng đầu ứng chiến.

Chị em hai người đi vào phòng họp, bên trong không khí vừa vặn chia làm hai kiểu trái ngược, đám người Đường Thiệu Tông ai cũng sắc mặt sung sướng, mà vài vị đổng sự của Hải An thì vẻ mặt ủ dột, giống như sẽ bị tuyên án tử hình.

Nàng tới ngồi vào ghế chủ tịch của mình, nhìn kim đồng hồ chạy từng giây, mười ngón tay không ngừng gõ loạn lên bàn, ngực bức bối, trên cũng không phải, dưới cũng không phải. Khi kim đồng hồ chỉ đúng mười giờ, Đường Thiệu Tông cười đứng lên, nói với mỗi người đang ngồi ở đây: “Xem ra cuộc họp hôm nay không cần mở, bởi vì từ nay trở đi, Hải An đã chính thức trở thành một phần của Tập đoàn Đức Lai chúng tôi……”

“Đừng nóng vội, hãy khai báo cổ phần công ty chúng tôi trong tay anh trước, Đường tiên sinh.” Trình Duy Ân sắc mặt tái nhợt nói.

“Còn muốn tôi nói rõ sao? Trong tay tôi có 40% cổ phần Hải An, Trần đổng sự và Vương đổng sự đều tự nguyện theo tôi, vậy là cộng thêm 12% trong tay họ nữa……” Đường Thiệu Tông càn rỡ cầm giấy tờ cổ phần ném lên bàn trung ương.

“Nhưng Vương đổng sự còn chưa tới, ông ấy……” Nàng thấy chỗ ngồi của Vương đổng sự còn trống, vội la lên.

“Ông ta đã sớm đáp ứng ta, Trình Duy Ân, cô hết hy vọng rồi!” Hắn cười âm hiểm.

Nàng á khẩu không trả lời được, Vương đổng sự là người phản bội sớm nhất, hắn có tới hay không kỳ thật đối với kết quả toàn bộ quá trình cũng sẽ không có ảnh hưởng quá lớn.

“Hiện tại, cô có thể tuyên bố thoái vị, Trình Duy Ân……” Đường Thiệu Tông không khách khí nói.

“Anh……” Nàng đang mở miệng mắng, cửa phòng họp lại bị đẩy ra, Gia Cát Tung Hoành thong dong đi vào, ngồi xuống chỗ bên người Trình Duy Ân.

One thought on “Lãnh Lệ Chi Tinh – Chương 2.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s