Posted in Lãnh Lệ chi tinh

Lãnh Lệ Chi Tinh – Chương 2.1

Trình Duy Ân đứng trước cửa nhập cảnh, cầm trong tay cái bảng tạm bợ để đón khách, trên viết Thiên Quyền hai chữ to bằng tiếng Trung, chăm chú nhìn đám lữ khách từ trong đi ra, hàng lông mày vốn xinh đẹp nhăn lại cơ hồ có thể giao nhau.

Kết quả, nàng vẫn tới sân bay đón, không vì sao cả, chỉ là không cam lòng lãng phí bốn mươi vạn, nếu nàng không đến, ai có thể xác nhận cái gọi là tổ chức Bắc Đẩu Thất Tinh kia có phải tập đoàn lừa đảo? Vì muốn nàng giữ lời, Duy Trạch còn cho nàng xem tin trên mạng liên quan Bắc Đẩu Thất Tinh, nghe nói đó là một tổ chức so với phần tử khủng bố còn kinh khủng hơn, có thể giết người, cũng có thể cứu người, có thể hại người, cũng có thể giúp người, chỉ cần nhận công tác, chưa từng thất bại qua, nhưng cũng bởi vì xác suất thành công 100%, bọn họ thu phí cao làm người ta líu lưỡi, bình thường giá quy định là từ 200 ngàn đôla Mỹ trở lên.

200 ngàn đô! Vậy vì sao bọn họ tự nguyện lấy giá 400 ngàn tiền Hồng Kông nhận ủy thác của Duy Trạch? Tuy nhiên cũng có thể! Có phải Duy Trạch gặp gỡ kẻ mạo danh Bắc Đẩu Thất Tinh? Được, cho dù không bị lừa, như vậy, Bắc Đẩu Thất Tinh thiện ác khó phân, trời mới biết mời những người đó đến có nguy hiểm không? Nghĩ tới mức đau ôm đầu, nàng càng nghĩ càng bất an, hôm nay mặc kệ người của Bắc Đẩu Thất Tinh có đến không, nàng đều hao tổn tâm trí, Duy Trạch nhất định là ngại nàng chưa quan tâm đủ nhiều tới công ti, nên mới khiến nàng không đồng ý cũng phải đi tìm phiền toái.

Mở mắt ra, không kiên nhẫn nhìn đồng hồ, lại nhìn các lữ khách nhập cảnh, nàng đơn giản cầm cái bảng giơ lên, tiếp theo, nàng thoáng nhìn trên bảng Duy Trạch viết là Thiên Quyền.

Thiên Quyền? Còn nói danh hiệu gì đó! Cũng không phải tình báo viên 007, nàng thật tò mò vị chuyên gia mà Duy Trạch dùng nhiều tiền như vậy mời đến rốt cuộc là bộ dáng gì.

Sẽ không phải là người hung dữ mắt trợn trừng chứ? Khủng bố hơn cả phần tử khủng bố? Trời ơi, nếu sát tinh kia tới, nàng sao ứng phó được? Lại lần nữa đưa mắt nhìn cửa nhập cảnh, nàng tiếp tục chờ đợi.

Lúc này, một người đàn ông Á Đông hung ác đi ra, nàng trong lòng hơi kinh sợ, có điểm xúc động muốn giơ bảng đứng lên, nhưng người nọ cũng không thèm liếc mắt một cái tới cái bảng của nàng, hờ hững đi qua mặt nàng. Nàng vụng trộm quay đầu ngắm bóng dáng người nọ, lặng yên thở dài nhẹ nhõm một hơi.

May không phải hắn! Bằng không nàng cũng không có dũng khí đưa người đáng sợ đó trở về……

Đột nhiên nàng giật mình, một cái bóng xuất hiện gần nàng, nàng vội vàng quay đầu lại, tầm mắt nhìn đúng vào một cái caravat màu bạc được thắt một cách đoan chính, giật mình ngạc nhiên, ánh mắt nhìn lên trên, một gương mặt tuấn dật nho nhã lập tức kích động tiến vào mắt nàng.

“Xin chào, tôi là Thiên Quyền.” Giọng nói trầm thấp có lực, áp chế tiếng ồn từ bốn phía.

Nàng hơi giật mình, nam nhân anh tuấn tuấn lãng này chính là Thiên Quyền? Thật khác xa so với tưởng tượng của nàng!

Một đầu tóc ngắn chỉnh tề, trên khuôn mặt tuấn tú sạch sẽ rực rỡ mang một chiếc kính mắt gọng vàng, tăng thêm vẻ trí thức xuất chúng; Một thân âu phục tối màu bao lấy dáng người cao gầy của hắn, phụ trợ đúng mức khí chất tôn quý bức người……

Giờ phút này, những hình dung trong đầu nàng là hung ác, lỗ mãng, khủng bố đều nháy mắt biến mất, Thiên Quyền trước mắt bộ dáng sạch sẽ nhã nhặn lại cẩn thận tỉ mỉ lập tức chiếm được hảo cảm của nàng.

Qua vài giây, nàng mới phát hiện chính mình trố mắt nhìn chăm chú rất không lễ phép, hơi xấu hổ hắng giọng, đổi bảng sang cầm tay trái, vươn tay phải nói: “Xin chào, tôi là Trình Duy Ân của xí nghiệp Hải An.” Gia Cát Tung Hoành gật gật đầu, nhẹ nhàng cầm tay nàng. Kỳ thật từ lúc ra tới cửa, thoáng nhìn cái bảng hắn đã bắt đầu đánh giá nàng.

Nàng bộ dạng không được coi là xinh đẹp, nhưng cũng rất nhẹ nhàng khoan khoái thuận mắt, mái tóc dài thẳng được buộc đơn giản sau gáy, lộ ra đường nét gương mặt thanh tú, trắng nõn trang nhã, một thân áo vàng nhạt đơn giản, váy cùng tất màu cà phê, bày ra một cách vừa phải đường cong cân xứng của nàng.

Theo điều tra của hắn, Trình Duy Ân là con gái lớn của Trình Nhất Hoa, mới hai mươi lăm tuổi, trước mắt toàn bộ xí nghiệp Hải An là do nàng quản lí. Cái nhìn của người khác đối với nàng không ngoài vội vàng xao động, sơ ý, thiếu kiên nhẫn, không thạo kinh doanh quản lý. Nhưng truyền thông cũng có một góc độ khác nhìn nhận nàng, nói nàng dễ mềm lòng, thiện lương, cần kiệm lại nhiệt tình, trong thế hệ thứ hai của xí nghiệp, xem như người có nhân tính nhất và vô giá nhất. Chỉ là, với một xí nghiệp mà nói, cá tính chỉnh thể của nàng lại là khuyết điểm, trên thương trường, không được mềm lòng, thiện lương, càng không thể vội vàng xao động, sơ ý, bởi vậy xí nghiệp Hải An thua trong tay nàng một chút cũng không ngoài ý muốn.

“Anh đúng là …. Thiên Quyền của “Bắc Đẩu Thất Tinh”?” Nàng không thể không xác nhận lần nữa.

“Đúng vậy.”

“Tôi không nghĩ là thật sự sẽ có người đến……” Trình Duy Ân há miệng hít một hơi, vẫn không thể dời tầm mắt.

Nam nhân trước mắt này có vẻ thật nhã nhặn, một chút cũng không giống lính đánh thuê khủng bố trong báo……

“Vì sao? Cô cho là âm mưu trên mạng?” Hắn nhướn mày, cười hiểu rõ.

“Đây là…… Ai cũng có thể nghĩ vậy mà. Loại giao dịch này chỉ dựa vào niềm tin thôi……” Nàng lúng ta lúng túng nói. Thiên Quyền cười rộ lên mê người sẽ làm người ta hít thở không thông, nàng đột nhiên cảm thấy hô hấp có điểm khó khăn.

“Thật vậy, cô nghĩ thế tuyệt đối không phải việc lạ. Chúng ta có thể đi chưa?” Hắn thản nhiên nói, cũng không muốn nói thêm gì về đề tài này.

Trên thực tế, hắn lần này đến cũng muốn tốc chiến tốc thắng, không lãng phí nhiều tinh lực vì loại cát-xê tí tẹo này , đương nhiên, có thân chủ giống Trình Duy Ân, hai ba lần là xong, xí nghiệp Hải An, hắn cam đoan không tới một tuần có thể tới tay.

Trình Duy Ân thấy được sự lãnh đạm của hắn, hơi sửng sốt, không hề nhiều lời, xoay người chỉ bên ngoài nói: “Xe ở bên ngoài, xin đi theo tôi.”

Hắn khẽ giơ tay, hơi đẩy gọng kính mắt lên, đi theo sau nàng ra khỏi đại sảnh sân bay.

Trình Duy Ân đi trước, trong lòng nhất thời cảm thấy không thoải mái, nam nhân này đẹp trai thì đẹp thật, nhưng quá lạnh lùng, làm hảo cảm của nàng với hắn lập tức tổn hại một nửa.

Thực vênh váo! Nàng chờ xem ngày mai hắn làm sao cứu lại Hải An.

Đang than thở trong lòng, một âm thanh quen thuộc nhưng làm người ta chán ghét đột nhiên gọi nàng.

“Hắc, đây không phải Trình Duy Ân tiểu thư sao?”

Nàng cau mày quay đầu, sắc mặt lập tức sa sầm, thiếu đông Tập đoàn Đức Lai Đường Thiệu Tông cư nhiên cũng xuất hiện ở đây? Thật là sự trùng hợp chết tiệt!

“Sao? Em đặc biệt đến sân bay đón anh sao?” Đường Thiệu Tông nhanh chóng đến gần, mê đắm nhìn nàng, ngoài miệng ngả ngớn tươi cười.

“Đừng nằm mơ!” Nàng không thèm liếc hắn một cái, xoay người muốn chạy.

Nàng ghét nhất bị cặp mắt to thao láo như mắt trâu của Đường Thiệu Tông nhìn, người ta đều nói hắn là cái gì mà quý tộc độc thân đẹp trai nhất, rất được yeu thích bởi mày rậm mắt to, dáng người tráng kiện như vận động viên, cùng với gia tài bạc triệu khó có thể đếm hết……

Hừ! Thật sự là đủ rồi, với nàng mà nói, hắn chẳng qua chỉ là một quả bóng ghê tởm lại âm hiểm mà thôi!

“Đợi chút, nếu đã gặp, không bằng cùng đi ăn một bữa ăn đêm.” Đường Thiệu Tông rất nhanh bắt lấy tay nàng, cũng không muốn khinh địch để nàng chạy mất.

Tập đoàn Đức Lai nhắm trúng thế lực của xí nghiệp Hải An ở Hồng Kông trong giới hàng hải từ rất sớm, có các cứ điểm dày đặc ở vùng duyên hải của Trung Quốc, bởi vậy từ năm trước đã triển khai kế hoạch sáp nhập. Nhưng, ngoại trừ mạng lưới hàng hải của Hải An hấp dẫn hắn, Trình Duy Ân cũng là nguyên nhân chính khiến hắn tích cực tham gia.

Trình Duy Ân khác hẳn với mẫu con gái kiều diễm dịu dàng mà hắn thích, nhưng không biết vì sao, lần đầu tiên hắn thấy nàng đã rất muốn nàng, có lẽ tính tình ương ngạnh lại bướng bỉnh của nàng khơi dậy dục vọng chinh phục của hắn, nàng càng chống cự hắn càng không buông tay.

“Thực xin lỗi, tôi không rảnh.” Trình Duy Ân tránh tay hắn, tận lực kìm nén tính tình, không muốn gây sự trước nhiều người.

“Nhưng anh rảnh, Trình tiểu thư, nếu sau khi Hải An bị mua lại em hy vọng có thể tiếp tục công tác, tốt nhất ngoan ngoãn theo anh đi ăn chút.” Đường Thiệu Tông lời nói mang uy hiếp.

“Anh……” Nàng tức giận cắn răng quát lên: “Anh thật là đồ tiểu nhân ti bỉ, Hải An tuyệt đối sẽ không lọt vào tay các người!”

“Chỉ còn là vấn đề thời gian, em cho là còn hy vọng sao?” Đường Thiệu Tông đắc ý cười to.

“Chưa đến phút cuối, ai thắng ai thua còn chưa biết được!” Nàng trừng mắt nhìn hắn, kiên cường phản bác.

“Đừng chống cự nữa!” Đường Thiệu Tông phút chốc lại một tay ôm nàng vào lòng, kề sát mặt nàng, hạ giọng cười dâm đãng, “Nếu em theo anh một đêm, có thể anh sẽ lo giúp nhà họ Trình giữ lại một ghế trong hội đồng quản trị……” Trình Duy Ân giận không nén nổi, không chút nghĩ ngợi liền vung tay đấm vào mũi hắn.

“Oái!” Đường Thiệu Tông đau như mũi bị gãy, rống lên.

“Thiếu gia!” Hai tùy tùng theo sau hắn vội vàng tiến lên đỡ lấy hắn.

Biến hóa này khiến mọi người giật nảy mình, ngay cả Gia Cát Tung Hoành cũng ngây ngẩn cả người, hắn không nghĩ tới, Trình Duy Ân dịu dàng mềm mại còn có khuyết điểm lớn nhất, xúc động!

Trình Duy Ân đấm Đường Thiệu Tông một cái, đương nhiên là rất thống khoái, nhưng nàng cũng bị dọa bởi hành vi của chính mình, hơn nữa lúc này nàng mới phát hiện, thì ra đánh người cũng sẽ đau, tay nàng hiện tại đau chết đi được!

“Mày…… Con đàn bà này dám đánh tao!” Đường Thiệu Tông giận điên ngẩng đầu, hắn đường đường là thiếu đông Tập đoàn Đức Lai, Trình Duy Ân lại to gan đánh hắn trước mặt mọi người? Trình Duy Ân bất an liếc nhìn bốn phía, nghĩ rằng đánh cũng đã đánh rồi, chỉ đơn giản là đấm ra một cú, căm giận hất cằm lên, không luồn cúi khuất phục nói: “Anh…… Đồ háo sắc anh cút xa một chút cho tôi! Kiếp này đừng vọng tưởng chạm vào một sợi tóc của tôi!” Đường Thiệu Tông giận mày dựng ngược, rủa: “Mẹ mày! Mày thật sự tưởng tao không làm được gì mày sao? Hôm nay hãy xem xem tao có thể động vào mày không!” Dứt lời, hắn vung tay lên, một trong hai gã tùy tùng lập tức tới gần Trình Duy Ân.

Trình Duy Ân hoảng sợ lui về sau, phát hiện mình gặp phải rắc rối lớn, sắc mặt lập tức trắng xanh, không biết làm sao mới tốt.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s