Posted in Lãnh Lệ chi tinh

Lãnh Lệ Chi Tinh – Chương 1.3

Gia Cát Tung Hoành gật gật đầu. “Nói đi! Muốn ta làm gì?” “Xí nghiệp Hải An, chắc ngươi đã nghe qua?” Thiên Xu hỏi.

“Xí nghiệp Hải An? Ngươi nói là xí nghiệp vận tải biển Hồng Kông, bọn họ không phải bị cổ đông bán đứng, sắp bị tập đoàn Đức Lai mua lại sao?” Gia Cát Tung Hoành cực kì linh mẫn với tin tức quan trọng của thương trường thế giới.

“Đúng vậy, mua lại ngay sáng sớm mai……”

“Hử? Thì sao? Chẳng lẽ bọn họ tìm tới chúng ta, hy vọng có thể thay bọn họ cứu Hải An?” Hắn rất nhanh tiếp lời.

Thiên Xu ngừng vài giây, thở dài: “Phản ứng của ngươi luôn nhanh như vậy, đúng, xí nghiệp Hải An từ sau khi chủ tịch Trình Nhất Hoa bị bệnh, con gái ông ta liền nhận chức, nhưng nàng đối với phương diện quản lí kinh doanh năng lực không tốt, kinh tế suy sụp, tiền đồ Hải An tràn ngập nguy cơ.”

“Như vậy, là nàng cầu cứu chúng ta sao?” Hắn hờ hững hỏi.

“Không, người gửi đơn đặt hàng trên trang web của chúng ta là em trai nàng, tiểu tử đó dùng bốn mươi vạn thuê chúng ta giúp họ vượt qua cửa ải khó khăn, cứu lại Hải An.”

“Bốn mươi vạn đô la Mỹ (400.000$)?”

“Không, bốn mươi vạn tiền Hồng Kông.”

“Đừng náo loạn!” Hắn ngẩn ngơ, lập tức lạnh lùng cười. “Mỗi vụ chúng ta nhận đều có giá quy định từ hai mươi vạn đô la Mỹ trở lên, ta cũng không muốn vì vụ nhỏ này mà phải bay đến Hồng Kông.”

“Ta đã đáp ứng hắn.” Thiên Xu cười nói.

“Vì sao?” Hắn trừng mắt nhìn cái đầu màu trắng trong màn hình, khó có thể lý giải dụng ý của Thiên Xu khi nhận ủy thác.

“Vì sao cái gì?”

“Vì sao ngươi có vài phần nể mặt xí nghiệp Hải An?” Hắn truy vấn.

“Không vì sao cả, chỉ là ngẫu nhiên muốn nhận chút công tác đơn giản, cho ngươi thoải mái chút.” Thiên Xu tránh nặng tìm nhẹ.

Hắn cũng không dễ bỏ qua, trầm giọng lại nói: “Hay là, ngươi muốn đối phó tập đoàn Đức Lai?”

“Đừng nghĩ nhiều, Thiên Quyền, ta chỉ đơn thuần muốn chiếu cố một tiểu tử.”

“Thật sao?” Thiên Xu từ lúc nào bắt đầu sự nghiệp từ thiện vậy? Có trời mới tin.

“Việc này phải tiến hành nhanh một chút, đêm mai ngươi hãy tới Hồng Kông, ngăn cản việc xí nghiệp Hải An bị mua lại.”

“Rồi sao?” Hắn một tay chống cằm, đột nhiên hỏi.

“Cái gì?” Hai mắt của cái đầu trống rỗng màu trắng nhìn hắn.

“Ngăn cản xí nghiệp Hải An đổi chủ, rồi sao?” Hắn biết, Thiên Xu muốn hắn làm chuyện này tuyệt đối không đơn thuần như bề ngoài.

“Ngươi nói xem?” Thiên Xu bán cái cái nút.

“Hay là muốn ta thuận tiện đem xí nghiệp Hải An đến tặng cho ngươi?” Hắn sâu sắc đoán.

Trong máy tính lại lần nữa truyền ra tiếng cười tán dương của Thiên Xu.

“Ta thực may mắn vì ngươi không phải kẻ địch của ta, phản ứng của Thiên Quyền ngươi thật sự rất nhanh.”

“Không, may mắn là ta.” Hắn không phải khiêm tốn, mà là sớm nhận rõ tài trí Thiên Xu ở trên hắn, cho nên, hắn mới có thể nhận mệnh tùy ý Thiên Xu sai phái.

“Đừng khách khí, ngươi là người mưu lược nhất trong chúng ta, phải nói, cũng là người hiểu ta nhất……” Thiên Xu xúc động nói.

“Đối với một người trước nay chưa từng gặp mặt, điều này có thể quên đi sao?” Hắn châm chọc nhún nhún vai.

Thiên Xu lâm vào trầm mặc.

Hắn biết Thiên Xu lại muốn trốn tránh đề tài này, cũng không truy cứu, hỏi tiếp: “Ngươi có thể nói cho ta biết vì sao ngươi lại muốn xí nghiệp Hải An không?”

“Chờ ngươi hoàn thành nhiệm vụ, ta tự nhiên sẽ nói cho ngươi.” Lại là loại đáp án chết tiệt này! Hắn trừng mắt nhìn màn hình, thật không biết nhẫn nại của bản thân bao giờ sẽ dùng hết……

“Ta nên xuất phát lúc nào?” Hắn tức giận hỏi.

“Lập tức lên đường, từ San Francisco bay đi Hồng Kông, đối phương nói sẽ phái người tới đón ở sân bay.”

“Được! Ý này chính là đêm nay ta đừng nghĩ tới việc lưu lại qua đêm chứ gì……” Hắn tự giễu đứng lên, nhanh chóng lấy cặp da và áo khoác, một thân phong trần mệt mỏi, chưa nghỉ chút nào đã phải tới một chiến trường khác.

“ Thiên Quyền, chuyến này…… Có lẽ ngươi sẽ cảm thấy chuyến đi này không tệ……” Thiên Xu đột nhiên nói.

Hắn hơi sững lại trước cửa, xoay người nhìn máy tính, không cho là đúng nói: “Thế sao? Chẳng lẽ nơi đó có cái gì đó ta muốn?”

“Rất có thể……”

“Ngươi biết ta muốn gì sao? Thiên Xu.” Hắn cười lạnh bước ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Không, ta không cho ngươi biết……” Thiên Xu không đáp lại hắn, hắn trầm tĩnh ly khai đảo Bắc Cực Tinh.

Máy bay bay lên, tiếng động cơ xẹt qua chân trời yên tĩnh, kéo suy nghĩ của hắn từ bảy giờ trước quay trở lại.

Hắn tựa đầu vào sau ghế ngồi, hơi nhăn nhăn trán.

Xí nghiệp Hải An quy mô cũng không lớn, các công ti vận tải biển phân tán nhiều ở ven bờ biển Trung Quốc, nếu không có cổ đông phản bội, tình trạng kinh doanh còn có thể miễn cưỡng duy trì. Một xí nghiệp thu lợi không đáng kể như vậy, Thiên Xu vì sao lại đặc biệt có hứng thú với nó? Chẳng lẽ cái tên âm hiểm chỉ biết tránh ở máy tính kia muốn làm trò gì? Nghĩ không ra nguyên do, khó tránh hắn trong lòng không yên, trên mặt trắng nõn hiện lên biểu tình bất đắc dĩ.

Mười ba năm, hắn cảm thấy chính mình từ mười lăm tuổi được cứu ra, liền luôn luôn đấu trí cùng Thiên Xu, mặc dù trong mắt người khác, hắn là hãn tướng tinh anh trên thương trường, trong tổ chức, hắn cũng là một quân sư mưu trí khôn khéo, nhưng cùng Thiên Xu giao phong vài lần, hắn thủy chung vẫn ở thế hạ phong, mấu chốt lớn nhất là, Thiên Xu vẫn là địch thủ nhìn không thấy.

Hắn không đoán ra Thiên Xu nghĩ gì, thử không ra năng lực của Thiên Xu, mười ba năm qua, trong các lần phân cao thấp dù hữu hình hay vô hình, Thiên Xu đều hơn một chút, như vậy suy sụp, thật làm cho hắn bực mình ấm ức, cũng làm cho hắn thể nghiệm cảm khái “Trời đã sinh ra Du, sao còn sinh ra Lượng?”.

Nhưng bởi vậy, hắn mới có thể buông kiêu ngạo tự tôn, một lòng vì Thiên Xu bán mạng!

Không chỉ vì báo ân, Thiên Xu lấy một loại phương thức khác khiến hắn cùng với năm sao khác (ngoại hiệu của các anh toàn là sao mà) trung thành, dưới sự dụ dỗ kiêm lãnh đạo cường ngạnh của hắn, họ đều tự nguyện theo hắn, cho dù khó tránh khỏi có chút oán giận, nhưng nhận thức Thiên Xu là chủ nhân của họ đã sớm ăn sâu vào trong lòng mỗi người, khế ước sinh tử, cả đời này cũng sẽ không huỷ bỏ.

Chỉ là, nếu muốn hắn nghe lệnh Thiên Xu, Thiên Xu nên thể hiện chút thành ý chứ? Chủ nhân gì mà trốn không thấy mặt? Luôn giấu diếm thân phận bản thân, sao có thể làm họ tâm phục khẩu phục? Cho nên, dù cả đời làm việc vì Thiên Xu, hắn cũng muốn bắt được Thiên Xu từ trong máy tính ra!

Loa nhắc nhở chuẩn bị đăng ký thông tin, hắn lấy giấy đăng ký ra, đứng lên, đi về phía cửa đăng ký, thoáng nhìn hình ảnh khổng lồ của máy bay, xoay mình nhớ tới câu nói cuối cùng của Thiên Xu.

Chuyến này, thật sự chuyến đi này không tệ? Thái Bình Dương kia sẽ có cái gì hắn muốn sao? Hắn thật tò mò.

5 thoughts on “Lãnh Lệ Chi Tinh – Chương 1.3

    1. Mình rất cảm ơn bạn vì bạn là 1 khán giả nhiệt tình của truyện,luôn, đón xem và ủng hộ mình. Nhưng dạo này mình đang trong thời gian đi học, cũng STRE~SS lắm, 1 ngày có khi chỉ edit được vài dòng rồi tắt máy đi ngủ, có hôm chả làm được tí nào. Nên bắt buộc phải kéo dài thời gian post ra thôi.

      Bạn thông cảm và hãy tiếp tục đón xem nhé, mình chỉ có thể hứa là sẽ không bao giờ drop truyện thôi, còn tiến độ thì không hứa được rồi.

  1. Oh, mình cũng đang đi học nè,mỗi lần nhìn thấy Debit-Credit là muốn nổ đầu chỉ muốn drop school thôi.Chắc là khoảng thời gian này bạn cũng đang kt giữa kỳ nhỉ, thi tốt ha!Còn edit thì chừng nào có emotion thì văn vẻ nó mới hay chứ nhỉ. Hì hì, mình chỉ kêu gào thế cho nó sôi nổi ý mà, ko có ý là hối thúc bạn đâu.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s