Posted in Chiến Xu chi tinh

Chiến Xu Chi Tinh – Chương 5.1

“Đừng náo loạn nữa, chờ xem anh thu thập Diêm Quýnh đi!” Hắn lấy khăn tay ra lau vết máu trên môi, biểu tình thực âm, cũng thực độc.

Nàng bụm mặt, ngực từng đợt đau đớn, chẳng lẽ bị Diêm Quýnh nói trúng rồi? Đây mới là bộ mặt thật của Lâm Kiệt Sinh?

Diêm Quýnh…… Vừa nhớ đến hắn, nàng bỗng nhiên rất muốn khóc, trong nháy mắt kia, nàng càng thêm xác định cảm tình thực sự của mình. Lâm Kiệt Sinh hôn nàng khiến nàng chỉ muốn phỉ nhổ, nhưng Diêm Quýnh hôn lại làm cho nàng tâm đãng thần trì, còn gì có thể rõ ràng hơn?

Nàng chỉ sợ là thật sự yêu Diêm Quýnh……

“Bây giờ theo anh về nhà.” Lâm Kiệt Sinh phân phó tài xế lái xe, nhưng xe vừa khởi động, điện thoại của hắn bỗng vang. “A lô?”

“Tiến sĩ! Tiểu tử kia bị bắt rồi.” Lí Phiêu báo cáo.

“Tốt lắm, đừng quấy nhiễu người trong khách sạn, đem hắn đưa nơi khác xử lý.” Hắn vừa lòng nở nụ cười. Diêm Quýnh dù dũng mãnh, cũng không bằng gần hai mươi tráng hán, hắn chết chắc rồi.

Đông Tâm Ngữ kinh hoàng nhìn Lâm Kiệt Sinh đang nở nụ cười giả tạo, một lòng bất an.

Diêm Quýnh bị bắt? Làm sao có thể?

“Đã biết, ta đem hắn mang về kho hàng, chậm rãi chỉnh hắn chết!” Lí Phiêu nói.

“Tùy ngươi xử trí.” Lâm Kiệt Sinh cười ngắt điện thoại, quay đầu nói với Đông Tâm Ngữ : “Nghe chưa, Diêm Quýnh đã bị Lí Phiêu bắt được, hay sau khi trở về anh mang em đi xem tử trạng của hắn……”

“Không!” Nàng thở hốc vì kinh ngạc, cả người bị sợ hãi bao phủ. Lâm Kiệt Sinh tàn nhẫn không kém Diêm Quýnh, hắn mặc kệ nàng có đáp ứng không, vỗ vỗ ghế dựa, nói với tài xế: “Đến chỗ Lí Phiêu.”

Xe chuyển hướng bắc mà đi.

Nàng sợ hãi không thôi, cắn môi dưới không nói, toàn thân run nhè nhẹ.

Không thích hợp! Hắn tâm đắc tiểu thuyết “Run rẩy” như vậy, Diêm Quýnh tuyệt đối không thể cứ như vậy bó tay chịu trói!

Hắn…… Suy nghĩ cái gì? Chẳng lẽ……

Một dự cảm khủng bố vô thanh vô tức phủ lấy nàng, nàng đột nhiên cảm thấy khó thở, lòng bàn tay đổ mồ hôi.

Sẽ xảy ra chuyện!

Bốn mươi phút sau, xe đứng trước một kho hàng hoang phế, Lâm Kiệt Sinh lôi Đông Tâm Ngữ xuống xe, nhìn khung cảnh hẻo lánh bốn phía, gật gật đầu, cười nói:“Nơi này là nơi giết người rất tốt.”

Đông Tâm Ngữ nhanh chóng nhìn quanh, sắc mặt càng lúc càng tái nhợt.

Nơi này thật âm trầm.

“Đi thôi! Đi vào nhìn xem Lí Phiêu xử lí Diêm Quýnh ra sao.” Lâm Kiệt Sinh hé miệng, kéo tay nàng đi đến cửa kho hàng.

Nàng không muốn, nhưng Lâm Kiệt Sinh mặc nàng giãy dụa, cường ngạnh dẫn nàng đẩy cửa vào.

Cửa vừa mở, một mùi máu tươi trộn lẫn uế khí làm người ta buồn nôn nhất thời xông vào mũi, Lâm Kiệt Sinh nhíu mày dừng bước.

Sao lại thế này?

Trong kho hàng chẳng những một mảnh tối như mực, thậm chí không có nửa điểm tiếng người, Lí Phiêu chưa tới sao? Nhưng bên ngoài kho rõ ràng có xe của họ!

“Lí Phiêu!” Hắn chậm rãi đi vào, lớn giọng kêu.

Không ai trả lời, toàn bộ kho hàng tên im ắng như bãi tha ma.

Cảm giác mát theo lòng bàn chân Đông Tâm Ngữ hướng lên, nàng xoay mình giữ chặt hắn, run giọng nói: “Đừng vào!”

Lâm Kiệt Sinh bị biến hoá kỳ lạ này chọc giận, bỏ nàng ra, tức giận hét lớn: “Lí Phiêu, Lí Phiêu, các ngươi ở đâu?”

Kho hàng bao phủ một mảnh tĩnh mịch, trong không khí tràn ngập triệu chứng xấu sắp xảy ra……

Nhờ ánh sáng nhạt bên ngoài, hắn phát hiện trên tường có công tắc đèn, vội vàng tiến lên bật đèn.

Thoáng chốc, kho hàng sáng, nhưng ngay sau đó nhảy vào mắt, cũng là một cảnh tượng đáng sợ khiến người run rẩy!

Dù là Lâm Kiệt Sinh lá gan lớn, cũng không thể không hít một hơi lùi lại.

Lí Phiêu cùng thủ hạ của hắn, gần hai mươi thi thể tất cả đều phân tán ở kho hàng, thảm thiết cũng không đủ để hình dung tử trạng của họ, giống như bị lợi trảo của ác quỷ xé rách thân thể, nhìn vào khiến người ta kinh tâm động phách, buồn nôn choáng váng.

Đông Tâm Ngữ xoay người, nàng che miệng lại, không muốn tất cả dịch dạ dày đều bị ộc ra.

Quả nhiên, quả nhiên giống dự đoán của nàng, giống như miêu tả trong “Run rẩy”, một đoạn bị nàng cố ý cắt bỏ khi phiên dịch, nhưng lại tái hiện nguyên bản ở thế giới thật!

Diêm Quýnh, không, nàng nên gọi hắn là “Toàn”, hắn quả nhiên chính là quái vật có cánh tay khác thường trong sách……

Một ác ma có thể trong nháy mắt xé rách người!

Lâm Kiệt Sinh ngây ngốc hồi lâu, mới kinh sợ tới tận xương tủy hỏi: “Đây…… Đây rốt cuộc…… Là sao…… Sao lại thế này?”

“Em đã cảnh cáo anh…… Chớ chọc Diêm Quýnh……” Nàng buông mí mắt, thanh âm thấp thiết, ngực ẩn ẩn đau.

Hắn trừng mắt nhìn nàng, giữ chặt nàng, kinh sợ quát hỏi:“Tiểu tử kia rốt cuộc là ai? Em biết bao nhiêu về hắn? Nói mau!”

“Em…… Em cũng không biết……” Nàng kinh hoảng không dám nói thêm cái gì.

“Em mà không biết?” Hắn dữ tợn túm tóc nàng, sợ hãi đã khiến cho hắn đánh mất lý trí.“Em làm sao có thể không biết? Nửa năm qua ngày nào em cũng ôm sách của hắn, sao lại không rõ lai lịch của hắn?”

“A……” Nàng đau đến hai tay ôm đầu, hô nhỏ một tiếng.

“Nói! Hắn rốt cuộc là từ đâu đến? Hắn là người hay quỷ?”

“Em thật sự… Không biết…” Nàng đau ra nước mắt.

Đột nhiên, một bóng người đi nhanh từ góc kho hàng ra, trong chớp mắt vọt tới trước mặt Lâm Kiệt Sinh, hắn chỉ cảm thấy khuỷu tay một trận đau đớn, kêu một tiếng kinh hãi, lập tức buông tay, Đông Tâm Ngữ bị bóng đen kia cuốn đến một bên, rời xa hắn.

“A……” Hắn thấy trên tay mình xuất hiện một vết thương dài, cơ hồ sâu tới tận xương, máu không kiêng nể gì mà đổ ra, hắn sợ tới mức môi không ngừng run, quỳ rạp dưới đất, liều mình lấy tay kia chặn miệng vết thương cầm máu.

“Sao? Đau không? Có mỗi vết thương nhỏ ngươi đã chịu không nổi?” Diêm Quýnh như chiến thần đứng sừng sững giữa đống thi thể, trầm lãnh châm chọc.

One thought on “Chiến Xu Chi Tinh – Chương 5.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s